Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 1588 : Anti-fan vô địch (19)⊰⊹

Ngày đăng: 01:42 30/04/20


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên



➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥



Sơ Tranh thừa dịp những người này đi tìm ông chủ, nhanh chóng chuồn đi.



Đợi cô đi ra quán khỏi bar, lấy điện thoại di động ra xem, bình luận đã 99+, tất cả đều là mắng cô.



[ Ngày hôm nay anti-fan không chuyên nghiệp lắm, ngay cả văn án cũng không có, là đại đại của bọn này không xứng cho cô viết văn án à? ]



[ Xin hỏi là trực tiếp mắng hay đi theo quy trình đây? ]



[ Tôi chỉ muốn xem xem lần này cô ta có thể viết ra hoa gì nữa. ]



[ Sao có thể có loại người buồn nôn như thế chứ, có phải cuộc sống không được như ý nên chạy lên mạng tìm cảm giác tồn tại không! ]



[# $ @!... ]



Sơ Tranh thở ra một hơi, ngón tay điểm đến xóa bỏ, chuẩn bị hủy thi diệt tích.



"Sơ Tranh."



Ngón tay Sơ Tranh lắc một cái, ngước mắt nhìn về phía trước.



Nam sinh mặc áo len rộng rãi màu mơ, mặc một chiếc quần thường màu đen, đeo khẩu trang, đi từ dưới dãy đèn đường bên cạnh tới.



Đầu ngón tay Sơ Tranh chuyển sang bên cạnh, ấn tắt màn hình.



"Sao anh lại tới đây?"



An Tịch kéo khẩu trang xuống, giữa lông mày thanh tuyển mang theo một chút ý cười: "Hôm nay làm xong việc, muốn mời cô ăn cơm, ừm... Cô có rảnh không?"



"Có."



An Tịch cười, hỏi vô cùng cẩn thận: "Vậy tôi có thể... Mời cô ăn cơm không?"



Sơ Tranh gật đầu.



Sơ Tranh đi vào nói với Phí Tu một tiếng, không có khách nào, Phí Tu lại bị nhân viên vây quanh hỏi chuyện An Tịch, cho nên ông tùy tiện phất phất tay thả cô đi.



"Sách của anh viết xong rồi à?"



"Ừ." An Tịch nói: "Cũng không tính là viết, chỉ là sửa đổi lại lần nữa."



"Sửa đổi mà lâu như vậy?" Hiệu suất này của anh không được nha!



An Tịch: "Lâu sao?"



An Tịch làm việc không có khái niệm thời gian, bản thân hắn cảm thấy kỳ thật cũng không bao lâu.



Rõ ràng An Tịch đã sớm chuẩn bị, mặc dù không xa hoa tinh tế như Sơ Tranh, nhưng tuyệt đối được cho cực kỳ dụng tâm.



"Cảm ơn cô khoảng thời gian này đã đưa bữa sáng và bữa ăn khuya cho tôi."
Vậy rốt cuộc ta đọc hay là không đọc đây...



【 Đọc! 】 Vương Giả không nhìn được.



"Đọc."



"Vậy lát nữa trở về tôi đưa cho cô." An Tịch có chút vui vẻ: "Nhưng phiên bản kia tôi vẫn chưa chỉnh sửa, có thể sẽ có một ít tì vết, cô đừng ghét bỏ."



"Sẽ không."



Hai người cơm nước xong xuôi, ngồi xe về nhà.



Đến dưới lầu tiểu khu, An Tịch chần chờ hỏi: "Nếu không cô đến nhà tôi đi? Tôi cũng không biết đã xếp nó vào chỗ nào, có lẽ phải tìm một lúc..."



Thế là Sơ Tranh cứ như vậy đi theo An Tịch lên lầu.



Số lần cô tới đây không ít, nhưng vào trong thì vẫn là lần đầu tiên.



"Phòng này là của anh sao?"



"Của mẹ tôi." An Tịch rất bình tĩnh nói: "Không biết bà ấy lấy được từ đâu."



Sơ Tranh lập tức không nói nữa, tùy ý quan sát căn phòng.



Bày biện tương đối đơn giản, lộ ra chút hương vị niên đại, có thể là sách của An Tịch tương đối nhiều, trong phòng khách cũng dựng lên một cái giá sách, phía trên đều chất đầy sách.



Trên mặt đất cũng tán lạc một ít sách, có mở ra, có tùy ý chồng ở bên cạnh.



"Cô tùy tiện ngồi đi, hơi loạn... Tôi chưa kịp thu dọn." An Tịch thu dọn những đồ vật ngổn ngang trên bàn: "Cô muốn uống đồ uống hay là nước lọc?"



"Tùy tiện."



An Tịch rót cho Sơ Tranh ly nước, hắn chỉ chỉ gian phòng, giọng nói trong sạch rõ ràng: "Vậy tôi đi tìm một chút, cô đợi tôi một lúc."



Sơ Tranh tùy ý gật đầu: "Ừ."



Cho nên tại sao ta lại muốn đi về cùng hắn, chờ hắn tìm một phiên bản khác gì đó.



Mẹ nó ta không muốn xem mà!



Ta muốn về nhà nằm!



An Tịch không biết nội tâm Sơ Tranh đang phát điên, mở cửa thư phòng ra đi vào.



Chỗ Sơ Tranh ngồi có thể trông thấy bên trong, hắn cũng không đóng cửa, đang tìm kiếm trong giá sách bên trong.



Sơ Tranh nhàm chán nhìn một hồi, lấy điện thoại di động ra.



Trên thanh thông báo toàn là tin tức Weibo.



Có lẽ là người mắng cô quá nhiều, khi cô đi vào cũng bị lag một chút.