Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 381 : Trời giáng Phúc Bảo (23)

Ngày đăng: 01:31 30/04/20


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên



➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥



Triệu gia bị cái biến cố này dọa cho cả kinh không dám lên tiếng, trốn vào trong góc phòng khách.



Tang Mộng muốn xoay người, lại phát hiện tay chân mình không biết đã bị thứ gì trói chặt.



Cô ta không nhìn thấy thứ đó, chỉ có thể cảm giác được xúc cảm băng lãnh từ trên cổ tay.



Đây là thứ gì...



Thân thể Tang Mộng đột nhiên bị kéo dậy, dán lên lan can cầu thang bị hư hại.



Lúc này không chỉ có cổ tay, mà toàn bộ thân thể, đều có cảm giác bị thứ lạnh băng kia trói buộc.



Tang Mộng càng giãy dụa, thứ trói cô ta càng siết chặt hơn.



Chỗ cổ tay đã đỏ hồng một mảng, máu tươi nhỏ xuống, rơi xuống đất, tạo thành từng đóa hoa máu.



"Sơ Tranh!"



Tang Mộng tức hộc máu gầm thét.



"Ừ?" Người phía dưới hơi ngước mắt, nghiêm túc nhìn cô ta: "Sao thế?"



Một cơ hội để đánh trả cũng không có.



Cảm giác tịch mịch không ai có thể hiểu thấu bao trùm.



A.



Tang Mộng đối diện với ánh mắt bình tĩnh lãnh đạm của Sơ Tranh, lửa giận từ từ bốc lên.



Sao thế!?



Cô lại còn hỏi mình sao thế.



"Rốt cuộc ngươi là ai?"



Thiên sứ đã mất đi cánh, sao có thể lợi hại như vậy được?



Không có khả năng.



Cô là ai...



"Không phải ngươi vừa mới gọi tên ta sao, ngươi dễ quên thế à?"



"Đây là bệnh, cần phải trị." Cô hơi dừng lại: "Triệu gia, ông nói đúng không?"



Triệu gia đột nhiên bị điểm tên, đối diện với ánh mắt nữ sinh, cả người đều run lẩy bẩy, hàn khí từ lòng bàn chân vọt lên trên trán.



Rốt cuộc ông ta chọc phải người nào thế này!



Sống qua hơn nửa đời người, không có hạng người gì mà Triệu gia chưa từng gặp.



Cho dù là loại người có năng lực không tầm thường như Tang Mộng, ông ta cũng chưa từng có cảm giác như lúc này.



Giống như mình đã không còn ở nhân gian nữa, mà là rơi vào địa ngục u ám, sắp bị xử tội.



Triệu gia không biết Sơ Tranh đột nhiên hỏi mình làm gì, ông ta nhìn Tang Mộng, lại nhìn Sơ Tranh, hai chân như nhũn ra, chật vật vịn vào bên cạnh, không dám lên tiếng.
Hoàn toàn khác biệt với khí chất của cô.



Tựa như một tên sát thủ giết người như ngóe, đột nhiên lại lộ ra vẻ mặt nhu tình với một con vật nhỏ.



...



Tận đến khi lên xe rời đi, Sơ Tranh mới gỡ khăn lụa trên mắt Sở Vụ xuống, hôn hắn như trấn an một hồi.



"Có bị dọa đến không?"



"..."



Hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì, cũng không nghe thấy gì cả, cái gì dọa đến được chứ?



"Em làm gì với bọn họ rồi?" Đáy lòng Sở Vụ có chút dự cảm không tốt.



Luôn cảm thấy chuyện phát sinh vừa rồi, không phải đơn giản như vậy.



"Không làm gì cả." Giọng điệu của Sơ Tranh hoàn toàn bình tĩnh như trước đây: "Về nhà đi."



Về nhà vuốt ve mèo!



Hai chữ về nhà, làm nhịp tim Sở Vụ đập nhanh nửa nhịp.



Cô cảm thấy đó là nhà sao?



Sở Vụ cố gắng bình ổn rung động dưới đáy lòng, vẫn muốn hỏi: "Bọn họ..."



Sơ Tranh đè ép Sở Vụ, bá đạo ngăn chặn miệng của hắn.



Yên tĩnh một chút không được sao?



Hỏi nhiều như vậy làm gì.



Cô giải thích rất mệt mỏi.



Dọa đến hắn thì làm sao bây giờ?



Cô còn muốn làm người tốt đó!



Sơ Tranh cạy mở răng môi hắn, câu lấy đầu lưỡi mềm mại, mút vào liếm láp.



Vành tai Sở Vụ nóng lên, bị cô hôn đến có chút thiếu dưỡng, những câu muốn hỏi, dần dần chìm xuống.



Trong đầu chỉ còn lại nụ hôn lúc nhẹ lúc nặng của cô gái.



Thân thể như rơi vào đám mây mềm mại, cảm giác chìm chìm nổi nổi, làm cho hắn không nhịn được phát ra một âm thanh rất nhỏ.



Âm thanh kia làm Sở Vụ hơi thanh tỉnh hơn mấy phần, hắn ảo não không thôi.



"Thoải mái thì cứ kêu lên." Sơ Tranh cắn cắn cánh môi hắn, giọng điệu nghiêm túc: "Đừng kìm nén."



"..."



Trong đầu Sở Vụ nổ vang một tiếng.



Trên gương mặt trắng nõn như nhiễm lên ánh nắng chiều, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt, đáy mắt mơ màng, giữa lông mày thanh lãnh, lộ ra mấy phần dụ hoặc yêu dã.



Thanh lãnh và yêu dã, hai loại khí chất cực đoan hỗn hợp, không lộ vẻ ngột ngạt, ngược lại làm Sở Vụ nhìn qua càng thêm ngon miệng động lòng người.