Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao

Chương 25 :

Ngày đăng: 09:39 18/04/20


Đầu tiên, Tiêu Dư An khó khăn chạy ra ngoài mấy bước, tự cảm thấy không đúng, lại một lần nữa chạy về bên cạnh giường, nhìn thoáng qua tình huống trên giường, hít sâu một hơi, bỗng nhiên lui ra sau mấy chục mét, quay người lại muốn chạy trốn.



Bốn phía lặng yên đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe được, một tiếng rên thống khổ nghẹn ngào từ trên giường truyền vào trong tai Tiêu Dư An.



Tiêu Dư An đột nhiên dừng lại bước chân, ở trong lòng mặc niệm ba lần để trốn tránh sự hổ thẹn này, sau đó thở một hơi thật dài, chạy về bên giường.



Yến Hà Thanh bị miếng vải đen che kín hai mắt, trong miệng còn bị nhét vải, áo trắng trên người rộng mở, toàn thân bị dây thừng trói lại, có lẽ là do giãy dụa quá mức kịch liệt nên làn da trần trụi đã sớm bị dây thừng siết thành đỏ thẫm, thậm chí còn xuất hiện tơ máu.



Tiêu Dư An bối rối giật miếng vải che mắt và nhét trong miệng Yến Hà Thanh ra, bên dưới miếng vải đen, hai mắt Yến Hà Thanh đỏ như máu, bờ môi lại trắng bệch.



Tiêu Dư An đã chuẩn bị sẵn tinh thần ăn chửi, nào biết Yến Hà Thanh lại không nói một lời, thân thể co lại, hô hấp nặng nề. Tiêu Dư An đưa tay cởi bỏ sợi dây trên người Yến Hà Thanh, đột nhiên cảm thấy không thích hợp.



Thần trí Yến Hà Thanh cực kỳ mơ hồ, ánh mắt ngoại trừ trống rỗng thì cũng chỉ còn mờ mịt, cả người si ngốc nằm trên giường, không có một chút động tác nào, ngay cả khi Tiêu Dư An không ngừng nói chuyện với hắn, hắn cũng giống như con rối, không có chút đáp trả nào.



Yến ca sao ngươi lại biến ngốc rồi!! Chúng sinh thiên hạ còn đang chờ ngươi đến cứu vớt đó!



Tiêu Dư An quả thật muốn quỳ, nhưng mà điều khiến hắn càng muốn quỳ hơn còn chờ ở phía sau!!



Sợi dây trên người Yến Hà Thanh, Tiêu Dư An không cởi được!!!



Sợi dây thừng kia buộc cực kỳ đẹp, nói là buộc thì nói nó là một loại tình thú thì đúng hơn. Từ trước đến giờ Tiêu Dư An chưa từng tiếp xúc qua loại phương pháp trói người như này, trong lòng vội vàng không biết phải cởi ra sao, cả nửa ngày cũng không cởi được, đã thể còn đem nút kết càng thêm phức tạp.




Tiêu Dư An nhận lấy cái bình sứ màu trắng kia, đi đến bên cạnh giường ngồi xuống, lấy tay ôm Yến Hà Thanh lên, đem thuốc giải đút cho hắn.



Uống xong thuốc giải, rất nhanh sau đó Yến Hà Thanh đã choáng váng nặng nề ngủ thiếp đi. Tiêu Dư An thay hắn chỉnh lại quần áo, đắp kín mền, bận rộn một hồi khi quay đầu lại thì phát hiện Hồng Tụ vẫn còn đang quỳ ở chỗ kia.



Tiêu Dư An nói: “Đừng quỳ nữa, đứng lên đi.”



Hồng Tụ không thuận theo, cúi đầu: “Cầu hoàng thượng trừng phạt.”



Tiêu Dư An đưa tay kéo Hồng Tụ lên, cười khổ một tiếng: “Phạt cái gì?”



“Hồng Tụ biết hoàng thượng sủng ái người này, trước đó đã có lệnh bảo Hồng Tụ không được động vào hắn, nhưng mà người này quá mức nguy hiểm. Hồng Tụ không thể không ngó ngàng gì mà đã đưa hắn đến bên gối hoàng thượng. Hiện tại hoàng thượng thấy hắn tổn thương, lại không đành lòng tiến thêm bước nữa…”



“Chờ một chút!” – Tiêu Dư An bắt được tin tức mấu chốt: “Tổn thương, tổn thương cái gì?”



Hồng Tụ giật mình đáp: “Vết roi đánh bị thương trên lưng…”



Tiêu Dư An hít mạnh một hơi, thở ra hít vào, sau đó bắt đầu lục tung đồ đạc lên.



Trên mặt Hồng Tụ tràn đầy nghi hoặc: “Hoàng thượng, ngài đang tìm cái gì vậy?”



“Vàng bạc châu báu.”



“Tại sao phải tìm những thứ này?”



“Đi trốn á! Không! Không đúng, chúng ta không phải chạy trốn, cái này phải gọi là chiến lược chuyển dời!”