Xuyên Việt Chi Gia Hữu Hiền Thê (Nhà Có Vợ Ngoan)
Chương 63 :
Ngày đăng: 13:10 18/04/20
“Dương Dật, tên kia hẳn là đang ngượng ngùng đấy. Bởi vì hắn đi vắt sữa bò uống, kết quả chưa được uống bao nhiêu sữa thì lại bị nhiễm phải bệnh đậu bò trên vú chúng. Bất quá, nhiễm qua thứ này thì từ nay về sau sẽ không bị thiên hoa nữa, cũng coi như là một chuyện tốt.” – Một binh sĩ cao lớn cười nói.
(thiên hoa hay còn gọi là bệnh đậu mùa, mình để là thiên hoa cho hay =)))
Nhìn những vết đậu dày đặc trên tay Tiểu Dịch, Dương Dật nghĩ, nếu như thứ này thực sự là bệnh đậu bò giống như kiếp trước, vậy nếu hắn đem cái loại vắcxin này chích cho hài tử thì mấy đứa nhỏ sẽ không sợ bị nhiễm bệnh nữa. Không biết thân thể này đã từng nhiễm qua bệnh đậu mùa chưa, đợt lát nữa trở về hắn phải hỏi qua Trần Tĩnh mới được, nếu như chưa từng nhiễm qua mà không phòng thì có thể sẽ chết người.
“Tiểu Dịch, lát nữa ngươi trở về cùng ta đi. Đúng rồi, Tiểu Trần tướng quân, ta muốn đi tìm quân y, có chút chuyện muốn hỏi bọn họ.” – Dương Dật nói với Tiểu Trần tướng quân, từ lúc tới đây, hắn và vị tướng quân này rất hợp nhau.
“Không vấn đề gì, quân y tốt nhất chỗ chúng ta đều ở trong phủ tướng quân.” – Tiểu Trần tướng quân vừa cười vừa nói.
Dương Dật không kịp thở chạy về nhà. Cả ngày hôm nay hắn ở bên ngoài khiến cả người đầy mồ hôi, vốn đĩ định giống như những hán tử khác cởi áo ra bớt cho mát mẻ, kết quả lại bị Tiểu Trần tướng quân ngăn lại. Dương Dật nhìn nhìn một đám thân thể khỏe mạnh, cơ ngực chắc nịch, lại nhìn cái bộ ngực y như gà bệnh kia mình, cuối cùng cũng đành buông tha, hắn mới không muốn mất mặt đâu.
“A Dật, ngươi chạy đi đâu mà toàn thân đều là mồ hôi thế kia? Đi tắm rửa trước đi, một lát chúng ta trở về nhà.” – Lúc Dương Dật đi vào phòng, Trần Tĩnh kéo hắn lại kiểm tra một lượt, dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán cho hắn.
“Đừng nói cái này vội. Trần Tĩnh, ta hỏi ngươi, ta đã từng bị thiên hoa chưa? Tiểu Bảo chắc là chưa bị đúng không?” – Trần Tĩnh kéo lấy tay Trần Tĩnh hỏi.
“Ngươi và hài tử đều chưa có bị qua.” – Tâm tình Trần Tĩnh có chút trầm trọng nói.
“Chưa từng bị qua sao. Biết ngay mà, với cái thân thể này của ta nếu mà có bị xuất thiên hoa thì khẳng định là không thể gặp được ngươi rồi.” – Dương Dật có chút cảm thán.
Nghe được lời Dương Dật nói, trong nội tâm Trần Tĩnh có chút khó chịu, y nhẹ nhàng xoa xoa đầu của hắn. Y thề nhất định sẽ không để cho A Dật và hài tử gặp chuyện không may.
“A Dật, đi thay quần áo đi, chúng ta đi đón hài tử rồi về. Ở Thượng Kinh đã xuất hiện thiên hoa, có không ít người đã bị nhiễm bệnh, chúng ta phải trở về tiểu sơn cốc nhanh một chút. Ta không muốn ngươi và hài tử phải chịu nguy hiểm.” – Trần Tĩnh nói.
“Đừng lo lắng, A Tĩnh. Ta đi tắm rửa trước đã, đợi lát nữa quân y đến, ta sẽ đem cái dịch thiên hoa này triệt để giải quyết.” – Cầm lấy y phục, Dương Dật đi đến suối nước nóng. Cái vị đại tướng quân sớm chết yểu kia coi vậy mà rất biết hưởng thụ.
Nghe những lời Dương Dật nói, Trần Tĩnh bị sửng sốt không nhỏ, cái gì gọi là đem thiên hoa triệt để giải quyết.
Dương Dật vừa mới tắm rửa sạch sẽ thì Tiểu Bảo và tiểu ca nhi đã tỉnh lại, Trần Tĩnh đang cho Quân An và Quân Hạo uống sữa. Tiểu Bảo vừa mới tỉnh ngủ, tay vẫn còn đang dụi mắt, tuy rằng vẫn còn có chút mê mang, nhưng mà vẫn không ảnh hưởng đến việc nó xuống giường ăn điểm tâm.
“Cha!” – Tiểu Bảo uống một ngụm sữa dê Dương Dật đưa đến, nuốt xuống miếng bánh ngọt trong miệng kêu lên.
Trần Tĩnh nhìn nhìn người đang tạc mao, năm ngón tay lại ấn ấn lên cặp mông vểnh kia, một lần nữa niết niết mông hắn.
“Ngươi… ngươi… ngươi đồ sắc quỷ.” – Dương Dật tức giận xoay người đẩy ra Trần Tĩnh ra, hắn giận rồi đấy, tuyệt đối không cho y ăn đậu hũ của hắn.
Bởi vì động tác quá nhanh cho nên tiểu Dương Dật cứ vậy mà vung đến mặt Trần Tĩnh, hai người vốn đang đùa nháo nhất thời ngây ngẩn cả người. Trần Tĩnh nhìn tiểu Dương Dật bóng loáng trước mặt thì ngẩn đầu nhìn Dương Dật cười cười, sau đó ở trên đó liếm một cái.
Dương Dật hút lấy một ngụm khí lạnh, sáng sớm chính là thời điểm nam nhân mẫn cảm nhất đấy.
Nghĩ sao làm vậy, hắn nhảy đến trước mặt Trần Tĩnh: “A Tĩnh, há miệng, nhanh một chút.” – Dương Dật nâng đầu Trần Tĩnh lên, cầm tiểu Dương Dật cọ cọ lên mặt y.
Nhìn tiểu Dương Dật đang hưng phấn bừng bừng trước mặt, Trần Tĩnh ở trên đó lại liếm thêm vài cái.
“Mau đem y phục mặc vào trước đã.” – Nói xong, y lấy trường sam ở bên cạnh đưa cho Dương Dật phủ lên, một bên lại an ủi tiểu Dương Dật đang hưng phấn bừng bừng.
Trần Tĩnh quỳ một chân trên đất, ngửa đầu, hai tay Dương Dật nâng lấy mặt y, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, một lần lại so một lần nhanh hơn, mỗi lần xâm nhập đều đưa hắn lên đến thiên đường.
“A mỗ, cha, đệ đệ tiểu rồi, tiểu khố, cần thay tiểu khố.” – Thanh âm của Tiểu Bảo đột nhiên vọng vào, hơn nữa lại càng lúc càng gần.
Thời điểm Dương Dật đang trùng tiến vào sâu trong yết hầu Trần Tĩnh thì nghe thấy tiếng kêu của nhi tử ngoài cửa, hắn trực tiếp đỉnh hai cái vào chỗ sâu nhất của y, rõ ràng định rút ra thì lại bắn mất. Tiểu tử thúi này, muốn dọa cha ngươi đến bất lực luôn đấy à.
Lúc Dương Dật rút ra, Trần Tĩnh hít vào một hơi rồi đem chất lỏng dính dính trên kia liếm sạch sẽ, lúc này mới đứng lên kéo lấy một cái trường bào, che kín người Dương Dật lại.
“A mỗ, các ngươi đang làm gì thế? Tiểu Bảo đã chờ một lúc lâu rồi. Có mùi gì khó ngửi quá vậy?” – Tiểu gia hỏa chu cái miệng nhỏ nhắn, cái mũi chun chun kêu lên.
“Cha ngươi ngủ lười, vừa mới chịu dậy mặc quần, không thể để cho ngươi nhìn thấy, có đúng không.” – Trần Tĩnh cười lấy một cái tiểu khổ của tiểu ca nhi đưa cho Tiểu Bảo.
“Cha thật xấu hổ, mặt trời đã lên tới mông rồi mới chịu rời giường.” – Tiểu Bảo cầm lấy cái quần nhỏ rồi làm mặt quỷ sau đó chạy biến, nó không thể để cho đệ đệ cứ *** được, như vậy rất xấu hổ đấy.
Mặt Dương Dật thối thối, nghiêm túc mặc lại quần áo, sau khi nhìn thấy cái mặt quỷ của Tiểu Bảo thì trong lòng hắn lại càng buồn bực. Nếu mà lại còn bị tên nhóc kia dọa cho giật mình, sợ là chỗ kia của hắn khỏi đứng dậy được nữa luôn.