Yêu Thương

Chương 42 : Cuộc sống không có nếu như

Ngày đăng: 19:19 20/04/20


La Xuyên cười khẽ: "Tiểu Hạ, tôi cho là cô sẽ liên tục nghẹn lời mà không hỏi được đấy."



Mạnh Hạ trầm mặc một chút, khẽ cắn răng: "La Xuyên, anh điên rồi, cô ấy là bạn gái của ca ca tôi."



La Xuyên nghe thấy lời của cô nói mà ngược lại còn cười nhạo một tiếng, nheo mắt lại, ánh mắt rơi vào gò má của Nhan Ngải Ưu đang ở đằng xa, lặng yên một lát: "Nhưng mà Mạnh Tiêu không có thương cô ấy, không phải sao?"



Đôi mắt của Mạnh Hạ mở thật to, hít vào một hơi, khó khăn nói ra: "Vậy anh có biết hay không, cô ấy là mẹ của Nhạc Nhạc?" [Á á á… *ngất*]



Ánh mắt của La Xuyên tĩnh mịch, liếc cô một cái rồi ngay lập tức dời đi chỗ khác: "Tôi biết, lúc Dịch Phong để cho tôi điều tra chuyện của cô, khi nhìn thấy chứng minh sinh ra của Nhạc Nhạc, đã biết được."



Tờ giấy kia xác thực đúng là đã mang đến cho hắn nỗi khiếp sợ khó mà có thể tưởng tượng được.



"Một ngày tôi ở quán bar gặp được cô ấy, quả thực không thể tin được cô ấy chính là Nhan Ngải Ưu, là hít thuốc phiện! Một cô gái tinh khiết như vậy, thế nhưng lại hít thuốc phiện. Tiểu Hạ, ca ca tốt đẹp của cô thật là có bản lãnh, phải không?"



"La Xuyên, anh không nên nói lung tung." Mạnh Hạ sắc mặt cứng đờ, thân thể thẳng tắp khựng lại ở đấy.



"Vậy cô cho rằng ca ca của cô ở Vân Nam làm gì? Làm vườn trồng trọt sao?" La Xuyên trào phúng mà giật nhẹ khóe miệng: "Tiểu Hạ, tôi lại cảm thấy được hai anh em các người thật sự không giống người một nhà. Tính tình của Mạnh Tiêu như vậy, thật sự là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược với cô."



Mạnh Hạ từ từ cúi đầu xuống, giọng nói mang theo vài phần vô lực: "Cô ấy rốt cuộc là bị làm sao vậy?"



"Hít thuốc phiện làm thương tổn đến thần kinh, còn có…." La Xuyên chỉ chỉ vào đầu mình, thản nhiên nói ra: "Bác sỹ nói nơi này bị va đập."



Mạnh Hạ thống khổ nhắm hai mắt lại, nhẹ nói ra: "La Xuyên, ca ca tôi sẽ phải trở về đây."



Không khí trong nháy mắt bất ngờ lặng im xuống, một trận gió mạnh gào thét thổi qua, cuốn theo mấy chiếc lá khô xoáy thành nhiều vòng nhỏ.



Ánh mắt của La Xuyên lạnh lẽo, bén nhọn nhìn vào cô: "Tiểu Hạ, tôi đã xem thường cô rồi."



Mạnh Hạ nhìn chằm chằm vào hắn: "Bất luận giữa bọn họ có xảy ra chuyện gì thì cho đến cùng, Nhạc Nhạc vẫn là con gái của bọn họ."




"Dịch Phong, anh nếm thử xem, đây là cà phê mà anh thích nhất." Kiều Dịch Kỳ cầm lấy cái muỗng, tay hơi run lên.



Từ Dịch Phong nhíu mày, đưa tay ra chặn lấy hành động của cô ấy: "Kỳ Kỳ, em là một cô gái tốt, sẽ tìm được một người chồng thích hợp với mình." Từ Dịch Phong thấy cô ta như vậy, lại có chút không đành lòng. Rõ ràng là Mạnh Hạ đã khơi gợi lên sự ôn nhu và không nỡ quyết tâm ở sâu trong đáy lòng của hắn, vì vậy mà hôm nay hắn mới có thể đối đãi với Kiều Dịch Kỳ nhẹ nhàng như vậy.



Hắn trước kia cũng có quan hệ với mấy người bạn gái, chưa bao giờ dùng lời lẽ quá phận nào đối với phụ nữ, trực tiếp để cho thư ký đuổi đi. Còn Kiều Dịch Kỳ, từ lâu đã ấp ủ giấc mơ kết hôn với hắn, cho nên đối với cô ấy cũng kiên nhẫn nhiều hơn.



Kiều Dịch Kỳ kinh ngạc nhìn vào ánh mắt của hắn, trong đôi mắt xinh đẹp từ từ dâng lên ngấn lệ. Cô ta bất đắc dĩ lắc đầu: "Chúng ta chẳng phải đang rất tốt sao? Dịch Phong, vì sao vậy?"



Từ Dịch Phong ánh mắt tối sầm lại, giọng điệu cũng lạnh xuống: "Không có vì sao cả." Dừng lại một chút, hắn nói tiếp: "Hôn ước của chúng ta tuy là lời nói miệng, nhưng dù sao mọi người xung quanh cũng đều biết, tôi sẽ đền bù tổn thất thỏa đáng cho Kiều thị."



Kiều Dịch Kỳ nghe thấy hắn nói vậy, lúc này mới ý thức được Từ Dịch Phong đã sớm hạ quyết tâm. Tay của cô ta run lên một cái, cà phê nghiêng đổ ra, thấm ướt vạt áo của cô ấy.



Từ Dịch Phong cũng không muốn nhiều lời làm gì, chuyên mà hắn quyết định sẽ không thay đổi.



Kiều Dịch Kỳ liền vội vàng kéo hắn lại, vẻ mặt bi thương, cô ấy cắn môi, gian nan dò hỏi: "Dịch Phong, không phải bởi vì Mạnh Hạ chứ?" Tay của hắn khựng lại, Kiều Dịch Kỳ từ từ buông tay ra, vô lực ngã ngồi xuống: "Vì cái gì?"



"Vì cái gì? Anh không phải là chán ghét cô ấy sao?" Cô ta trừng mắt lên, toàn bộ ủy khuất đã bị nỗi phẫn nộ và không cam chịu thay thế.



Từ Dịch Phong khẽ động khóe miệng, vẻ mặt hơi ảm đạm đi: "Nếu như sớm biết rằng sẽ có hôm nay, thì trước kia tôi nhất định sẽ không đối xử với cô ấy như vậy."



Chỉ là, cuộc sống không có nếu như.



Kiều Dịch Kỳ cả người cứng ngắc tại đó, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ngỡ ngàng không nhúc nhích được, vẻ mặt như khóc mà cũng giống như cười.



Vì sao mà cuối cùng cô ta vẫn phải thua Mạnh Hạ đây?



Cô nàng nhìn theo thân ảnh cao ngất càng lúc càng xa, nhưng cái gì cũng không làm được. Từ Dịch Phong đi rồi, cô gái mãi gục xuống mặt bàn, liên tục khóc không ngừng.