Bí Thư Trùng Sinh

Chương 1209 : Chỉ cần mưu sâu thì tôi sẽ tỏa sáng

Ngày đăng: 02:25 19/04/20


Lãnh đạo thượng cấp là người thế nào? Vừa nghe Hào Nhất Phong nói thì đã hiểu mặt ngoài sự việc. Thế nên cũng không hỏi lại, chỉ dùng ánh mắt nhìn Hào Nhất Phong, đợi lão nói cho xong.



Lúc này chủ nhiệm Triệu chỉ cảm thấy da đầu như sắp nứt ra, một cảm giác đại họa rơi xuống đầu làm trái tim nhảy lên cuống họng. Lúc này hắn nhìn Hào Nhất Phong đang không còn đường nào để lựa chọn với ánh mắt cầu khẩn.



Hào Nhất Phong giả vờ như không nhìn thấy, bây giờ là lúc nào rồi? Đã đến lúc liên quan đến tương lai của bản thân, nếu Hào Nhất Phong còn tiếp tục nể nang thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến con đường phát triển của mình.



Vương Tử Quân mãi cúi đầu không nói gì, nhưng trong lòng lại thầm vui sướng. Không quản đây là lần đầu tiên hắn gặp mặt chủ nhiệm Triệu, nhưng vẻ mặt và cử chỉ của chủ nhiệm Triệu lại giống như đã sớm có thù oán với mình, phải biết rằng đối phương chính là kẻ chủ mưu trong sự kiện rút thành phố trọng tâm ra khỏi tay của thành phố La Nam.



Vương Tử Quân nhìn bộ dạng gấp gáp đến mức vò tóc bứt tai của chủ nhiệm Triệu, thế là thầm nghĩ, sớm biết như thế thì trước kia cố gắng làm gì? Đáng đời. Bây giờ mới biết sợ hãi, sao trước đó không biết sợ? Quyền lực chính là cây kiếm hai lưỡi, anh nếu có tâm tư chém chết người khác, sao không nghĩ rằng sẽ có lúc nó chém đứt mình?



- Đầu năm chúng tôi đã tiến hành xác định thành phố trọng tâm, đã trải qua thường ủy nghiên cứu, chúng tôi đã định vị thành phố La Nam làm thành phố trọng tâm.



Hào Nhất Phong nói xong câu này cũng thật sự rất khổ sở, dù sao thì khi đó mình cũng quăng một phiếu phản đối, bây giờ lại còn mở miệng nói đỡ cho Vương Tử Quân sao?



Nhưng bây giờ sự việc trước kia không còn quá mức quan tâm với Hào Nhất Phong, lão là bí thư tỉnh ủy Sơn Nam, thường ủy tỉnh ủy đã cho ra quyết định, lão không thể nào mở miệng cãi lại.



- Điều này...Thủ trưởng, khi đó các đồng chí và tôi đã cân nhắc các góc độ, thành phố La Nam có vị trí khá lệch, thật sự không phù hợp làm động cơ thúc đẩy phát triển kinh tế khu vực phía nam tỉnh Sơn Nam.



Chủ nhiệm Triệu biết mình bây giờ không nói không xong, dù hắn mở miệng thật sự không hay nhưng vẫn phải cố gắng.
Tất nhiên Vương Tử Quân cũng hiểu ý của chủ nhiệm Triệu, nhưng hắn không nghĩ sẽ dễ dàng bỏ qua cho đối phương. Thử nghĩ mà xem, là một người có tâm huyết, nếu có kẻ nào đó cho anh một tát, sau khi xảy ra thì mới xin lỗi nói không cố ý, anh có thể bỏ qua chuyện cũ mà nhiệt tình duỗi má ra sao? Đối với loại tiểu nhân chỉ có một phương án, đã đắc tội thì chẳng còn gì phải sợ cả.



Vương Tử Quân chợt có ý nghĩ mới mẻ, hắn nhanh tay bắt chặt tay chủ nhiệm Triệu rồi nói:



- Chủ nhiệm Triệu, anh nói như vậy cũng không được, ai công tác mà không tránh khỏi sai sót? Chỉ cần chúng ta xuất phát từ sự công tâm, cho dù là có lỗi cũng sẽ dễ tha thứ, không phải chúng ta là chiến hữu trên cùng một chiến hào sao?



Sau khi nghe lời chế nhạo của Vương Tử Quân thì chủ nhiệm Triệu cực kỳ căm hận, tiểu tử này thật sự không dễ trêu vào. Đừng thấy Vương Tử Quân mở miệng nói lời khoan hồng độ lượng mà tưởng bở, thực tế đối phương đang chỉ cây dâu mắng cây hòe, nói rằng sự kiện thành phố La Nam bị lấy mất vị trí thành phố trọng tâm là nhất định có nguyên nhân.



Đối với lãnh đạo thì nếu xuất phát từ phương diện công tâm thì rất dễ hiểu, nhưng nếu anh xuất phát từ tư tâm, như vậy là có âm mưu không tốt, không dễ tha thứ.



Sự kiện thành phố trọng tâm của La Nam đã ép chủ nhiệm Triệu vào vách núi, bây giờ lời nói của Vương Tử Quân không phải đâm cho hắn một đao khi đang đứng trên vách núi cheo leo sao?



- Chủ nhiệm Triệu, khoan dung mỹ đức, thái độ của đồng chí Vương Tử Quân là đáng giá khẳng định. Nhưng đồng chí địa phương có thể tha thứ cho anh, bản thân anh không thể buông lỏng chính mình được.



Lãnh đạo thượng cấp lên tiếng, thật sự rất đúng mực, đủ độ nặng, làm cho chủ nhiệm Triệu nghe vào tai mà sinh ra cảm giác thật sự muốn sụp đổ.



Chủ nhiệm Triệu là người đi theo lãnh đạo nhiều năm, hắn rất bội phục nghệ thuật nói chuyện của lãnh đạo. Nếu như lãnh đạo mở miệng mắng vài câu, như vậy biểu hiện hình tượng của anh trong đầu lãnh đạo vẫn còn có thể cứu vãn được; Ngược lại nếu vẫn tươi cười vui vẻ, như vậy càng có nghĩa là về sau anh càng khó sống.