Bộ Tứ Ngớ Ngẩn

Chương 31 :

Ngày đăng: 13:27 18/04/20


“Sau khi hẹn nhau ra gặp, không ngờ Chí Phèo lại là người xin facebook của con Uyên trước. Sau đó hai con quỷ từ chủ động sang thế bị động, ổng quay tụi nó mòng mòng cuối cùng lại làm con Uyên cười hay khóc không phân biệt được.”



“Haha! Ông này cũng ghê lắm chứ chẳng vừa. Sau này con Uyên nhà mình khổ rồi!!”



Dạo quanh một hồi, tôi có chú ý đến một đôi bông tai bằng nhựa màu đen, một bên là mặt trời, một bên là ngôi sao, liền đứng trước cửa hàng người ta. Nếu mua đôi này thì tôi và Lâm có thể đeo cùng nhau mỗi đứa một bên, nói chung nó khiến tôi thấy rất ưng ý.



Tôi ngẩng đầu mỉm cười với người bán hàng: “Cái này bán như thế...” thà đừng nhìn chứ nhìn rồi lại thấy giật mình nên vế sau trở nên lắp ba lắp bắp “... nào ạ?”



Người bán hàng là một người đàn ông cao to lực lưỡng, săm hình kín người, vừa nhìn đã biết dân anh chị.



Ông ta trả lời cộc lốc: “Một trăm.”



“Một trăm nghìn?” tôi và Lâm đồng loạt trợn mắt đồng thanh trả lời.



“Sao? Có vấn đề gì?” ông ta nhíu mày, tôi lập tức run rẩy.



“Thích hả? Để tui mua cho.” Kha từ sau nhảy ra, cười xuề xòa với tên đó.



Tôi quay sang ông ta: “Cảm ơn chú.”rồi mới đáp lời Kha “Không cần đâu.” Tôi cười cười quay sang ba người họ, nhép miệng “Đi thôi.”



Ai ngờ phía sau gầm vang lên một tiếng khiến tôi giật bắn người. Ông ta hét um lên khiến mấy quầy hàng xung quanh đều nhìn về phía chúng tôi.



“Ai cho đi? Mấy đứa tụi bây mở hàng mà không mua là thế nào?!”



“Vì sau đó con nhìn không thấy thích nữa.” Tôi quay sang miễn cưỡng trả lời, nhưng tay thì luống cuống đẩy lưng Lâm để nó đi cho nhanh.



“Không thích thì bỏ đi vậy hả? Đã hỏi rồi thì phải mua chứ!” ông ta lại tiếp tục gầm lên gây sự chú ý.



Hừ... thật quá đáng! Ăn nói sao lại ngang như cua vậy?!



“Ăn nói sao lại ngang như cua vậy?” Lâm nói lên tiếng lòng của tôi.



Cơ mà hình như cái tính ăn ngay nói thẳng của Lâm không phù hợp trong những tình huống như thế này nha. Tôi liền nuốt nước bọt lay tay nó: “Bỏ đi Lâm. Đi thôi.”



Một bên là ông chủ khó chịu bạo lực và nguy hiểm, một bên là con bạn thân như một cái núi lửa sắp bùng cháy, tôi đành phải dỗ dành thiên nhiên trước. Thấy nó im im định bỏ đi, tôi còn mừng thầm trong lòng thì ông ta lại hét lên: “Tụi mất dạy kia! Người lớn đang nói mà dám bỏ đi như vậy hả?”



Rồi... tôi xác định luôn là ông đó đang muốn gây chuyện, nhưng ông ta muốn gì cũng không phải chuyện của tôi. Tôi liền đẩy Lâm tiếp tục bước đi nhưng đang yên đang lành, Kha và Minh đột nhiên dừng lại.



Kha quay người nhìn thẳng vào ông ta, tay thì đẩy tôi và Lâm ra đứng giữa mình và Minh:



“Xin lỗi? Chú làm ơn ăn nói dễ nghe hơn một chút đi. Không phải cứ muốn ăn hiếp ai thì người ta đều ngoan ngoãn nhường nhịn chú.”



Bạn cũng sẽ thích



Tớ thích cậu từ cái nhìn đầu tiên bởi imhanhtrang



Tớ thích cậu từ cái nhìn đầu tiên



Bởi imhanhtrang



58.3K 3.4K



Bộ Tứ Siêu Quậy bởi Venus_Tears



Bộ Tứ Siêu Quậy



Bởi Venus_Tears



25.6K 1.7K



Thiên thần, ác quỷ và tiểu thư tung tăng trên phố (full) bởi baohan399




Câu chưa nói xong, tôi đã đứng hình khi thấy Kha đang nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt dịu dàng và nụ cười mỉm. Kha nhìn tôi vô cùng chăm chú, có khi còn chăm chú hơn cả tôi nhìn vết thương của cậu ta, thậm chí bây giờ, Kha còn chưa nhận ra là tôi đã ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn chìm đắm trong trạng thái... ba chấm đó.



Tôi nuốt nước bọt, toàn thân nóng rực lên vô cùng khó chịu. Vì tập trung mà tôi đã tốn quá nhiều năng lượng rồi, bây giờ còn phải gồng mình lên chịu đựng ánh mắt đó thì đối với tôi mà nói có chút... khó khăn.



“Ừm... nhìn cái gì vậy?” tôi nhận ra rằng giọng mình đang run.



“Nhìn bạn gái tui.”



Cậu ta trả lời tỉnh bơ khiến mặt tôi đỏ ửng, cả người đã nóng nay càng nóng hơn, tim đập thình thịch như sắp vỡ ra tới nơi. Tôi không thể nhìn thẳng vào Kha nữa.



Lúc này, tôi mới phát hiện ở bên kia có hai con người đang trợn mắt há mỏ nhìn chúng tôi đầy kinh ngạc.



“Hai người... người...”



Kha nhìn tôi háo hức, giống như bảo là, việc kể lại xin giao cho tôi.



“Thì... là vậy đó.” Tôi chỉ có thể nhún vai rồi tiếp tục công cục chính, nhưng thi thoảng lại len lén liếc qua Lâm. Nó vẫn trong trạng thái bất động nhìn tôi, trong ánh mắt có vài phần suy nghĩ mà tôi không thể đọc được.



Hàng chân mày nó hơi nheo lại khiến tôi thấy cả người nóng hừng hực. Phản ứng của nó như vậy, không phải là tôi đã làm sai khi đồng ý quen với Kha?



Câu trả lời lấp lửng của tôi chẳng làm Kha thõa mãn, cậu ta bĩu môi nhìn tôi như con nít, nhưng sau đó lại cười toe toét nhìn tay tôi thoăn thoắt băng bó cho mình.



Hình như tôi bị tia soi mói của ba người này đày đọa cho chết rồi!!



Tôi băng bó xong trước Lâm, có lẽ là Kha ít bị trày hơn Minh. Tôi quẳng cho cậu ta quả trứng rồi đứng dậy, nhìn một lượt ba người họ: “Cũng trễ rồi, ba người ở lại ăn tối luôn nha.”



“Ờ.” Minh gật đầu, nhưng sau đó lại nói “Nhà bà có gì ăn?”



“Mì gói.” Tôi và Lâm đồng thanh. Nói xong, hai đứa nhìn nhau cười toe toét.



Nó cười cười giải thích, nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn vết thương trên tay Minh: “Con này cực lười đi chợ, nhà nó chẳng có cái gì ăn đâu.”



Nhắc đến chẳng có gì ăn đâu... lần trước tô cháo mà Khải nấu cho tôi, không phải là hắn đã phải chạy ra ngoài để mua nguyên liệu về nấu cho tôi đấy chứ?



Tôi thở dài, một nỗi cảm động đột ngột dâng lên ứ ngang cổ họng. Tôi lại suy nghĩ đến Khải...



“Tui đi nấu mì.” Tôi lầm bầm rồi quay đi, nhưng sau khi quay đi lại quay lại nói với Kha “Ông ngồi yên đây lăn trứng đi. Đừng có mà quậy!”



Kha ngẩng người một chút, hình như tôi đã đoán trúng tim đen của cậu ta, Kha phì cười: “Được rồi, không quậy là được chứ gì.”



Sao mà tôi nghi ngờ thế không biết.



Chui xuống bếp, tôi lục tìm sáu gói mì bắt đầu nấu.



Tôi bỏ nước vào cái nồi lớn mẹ tôi vẫn thường dạy là nó dùng để hầm xương.



Đặt lên bếp rồi đậy nắp chờ nước sôi. Tôi vòng lên phòng khách. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi giật mình.



Kha đè lên Lâm đè lên Minh. Ba người họ nằm dài trên ghế như miếng bánh mì kẹp thịt.



Tôi giật cả mình tới độ hoảng loạn, chỉ có thể đứng đó há hốc mồm.



Tôi vô thức lẩm bẩm: “Thế giới này... loạn cả rồi.”



Thấy tôi chỉ biết đứng đó bình phẩm, ba người họ cùng hét lên: “Không phải như bà/mày nghĩ đâu!!”



Sau khi đã ổn định lại vị trí và nghe tụi nó kể lại từ đầu, tôi chép miệng.



“Tức là... Minh nhờ Kha lấy giúp cái thau trên bàn, nhưng cậu ta chưa kịp lấy thì bị trượt tấm thảm. Lâm liền đứng lên theo phản xạ để đỡ Kha, nhưng lại bị đè xuống, vừa vặn rơi trúng người của Minh, khiến cậu ta cũng nằm dài ra??”