Boss Là Nữ Phụ
Chương 1251 : Vương gia có tin mừng (32)
Ngày đăng: 22:37 28/04/20
Thời Sênh buông hắn, Kỳ Uyên lập tức đẩy cô ra, ngồi dậy, giọng hơi nặng nề, “Ta không biết mình bị sao nữa, ta chỉ là… không muốn rời khỏi ngươi.”
Mấy chữ sau nói rất nhỏ, như đang tự nói với chính mình vậy.
Thời Sênh nửa quỳ trên giường, nghiêng đầu nhìn hắn, cánh môi khẽ mở, “Vậy thì đừng rời khỏi ta nữa. Ngài muốn cái gì ta cũng có thể cho ngài.”
Những hình ảnh quen thuộc lại ập tới.
Giống như đã có rất nhiều người nói cho hắn những lời này, đáy lòng hắn có một loại trực giác, những người đó đều chỉ là một người.
Mà người kia… hiện đang ở trước mặt hắn.
Kỳ Uyên đứng dậy, âm thanh hơi rung, “Ta về phòng đây.”
Thời Sênh giữ chặt hắn, hơi ngửa đầu, “Ngủ cùng ta đi.”
Kỳ Uyên quay đầu lại, còn chưa kịp từ chối thì đã nghe cô nói tiếp, “Ta nhớ chàng.”
Kỳ Uyên hơi đấu tranh một chút, “Ta… Ta còn chưa chuẩn bị tốt.”
Đầu óc Kỳ Uyên đang trống rỗng, hai người đàn ông thì làm chuyện kia như thế nào chứ?
Làm đế vương, tất nhiên là có hiểu biết về chuyện phòng the, nhưng đó là chuyện của một người đàn ông với một người phụ nữ. Giờ bọn họ lại là hai người đàn ông đấy?
“Ừm, trước khi chàng chuẩn bị tốt, ta sẽ không chạm vào chàng.” Thời Sênh cam đoan một cách nghiêm túc.
Kỳ Uyên tiếp tục đấu tranh thêm một lát, cuối cùng từ bỏ giãy giụa, “Ta muốn tắm gội.”
Thời Sênh cười và xuống giường, “Vậy chàng đợi chút, có đói bụng không? Hay là ăn một chút gì nhé?”
Kỳ Uyên gật đầu lung tung.
Thời Sênh để hắn lại trong phòng, đi ra ngoài phân phó người chuẩn bị nước và đồ ăn.
Hạ nhân mau chóng mang nước ấm lên. Kỳ Uyên thấy Thời Sênh không có ý ra ngoài thì hơi quẫn bách, “Ta muốn tắm gội.”
“Được, ta giúp chàng kỳ cọ.” Người sau sung sướng nói.
Kỳ UYên: “…” Ý ta là ngươi ra ngoài đi.
Thời Sênh sao có thể chịu ra ngoài chứ, kiểu gì cũng muốn kỳ cọ cho Kỳ Uyên, quần áo bị cô lột bỏ hết từ cái nọ tới cái kia, cuối cùng chỉ còn lại áo trong.
Thời Sênh duỗi tay nâng cằm hắn lên, giọng nói mềm mại như quấn vào lòng hắn, “Vậy chúng ta bắt đầu vận động đêm khuya đi.”
…
Hôm sau, lúc Kỳ Uyên dậy, trên giường chỉ còn mình hắn, xiêm y ném đầy trên đất, trong phòng tràn ngập một cỗ hương vị đặc biệt.
Hắn xốc chăn nhìn một chút, đột nhiên mặt đỏ bừng, ký ức về đêm hôm qua liền xuất hiện.
Hắn ôm chăn ngồi chờ Thời Sênh quay về. Hắn cũng không hiểu tại vì sao, nhưng trong lòng hắn luôn cảm thấy nàng nhất định sẽ quay lại, nàng sẽ không để hắn ở một mình trong phòng thế này.
Quả nhiên, không bao lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra, một thiếu niên mảnh khảnh mang theo ánh mặt trời tiến vào phòng, trên mặt là nụ cười thỏa mãn.
“Tỉnh rồi?” Thời Sênh nhặt quần áo trên mặt đất ném lên giường, “Thân thể chàng quá yếu, về sau phải rèn luyện nhiều.”
Nét ửng hồng trên mặt Kỳ Uyên vừa mới rút xuống đã lại bò lên, hắn hơi tức giận, “Thế thì Dung Vương phải thất vọng rồi, Trẫm chỉ có thể được như thế này.”
Hắn hơi tức giận, nhưng trên mặt vẫn còn rất hồng hào làm trái tim Thời Sênh cũng nhộn nhạo theo.
Ai nha, đáng yêu chết đi mất!
Quả nhiên vẫn thích Phượng Từ ngủ xong hay đỏ mặt, quá đáng yêu!
Thời Sênh không nhịn được lại đè người xuống, chà đạp một trận.
“Tại sao nàng lại giả làm nam nhi?” Kỳ Uyên ôm Thời Sênh vào lòng, nếu nàng mặc đồ của nữ chắc chắn sẽ rất đẹp.
Kỳ Uyên có cảm giác tự hào khi cô nương đẹp nhất trên đời này thuộc về mình.
“Ở Hoàng cung không phải hay xảy ra chuyện như thế sao?” Tranh sủng, tranh quyền, tranh vị…
Kỳ Uyên cũng lớn lên ở trong cung nên tất nhiên hiểu những chuyện này, hắn bèn nói sang chuyện khác, “Vậy Dung Vương tính toán lấy thân phận nam tử gả tới Xích Diệu của ta sao?”
“Sao không phải là chàng gả tới đây?”
“Ta là đàn ông.”
“Giờ trong mắt người ngoài, ta cũng là đàn ông mà.” Thời Sênh ghé sát vào Kỳ Uyên, “Hơn nữa… Bọn họ cũng biết, ta sủng chàng tới tận trời, về sau ta muốn cưới chàng làm Vương phi.”
Kỳ Uyên: “…”