Boss Là Nữ Phụ
Chương 1381 : Trăm sông đổ về một biển (9)
Ngày đăng: 18:38 01/05/20
Thời Sênh bị một em gái túm lấy, suýt nữa thì bị kéo lên hàng ghế khán giả phía sau.
Thời Sênh – người không có fan não tàn để làm màu bày tỏ cô vô cùng tức giận, trước tiên kéo lại em gái đó xuống dưới.
Động tác của Thời Sênh rất lớn, các fan xung quanh như bị điểm phải huyệt đạo, ai nấy duy trì tư thế kìm kẹp đánh nhau của mình, trợn mắt nhìn Thời Sênh.
“Nhìn gì mà nhìn, tại cô ta ra tay trước.” Thời Sênh vỗ tay, như cười như không nhìn họ, “Muốn đánh thì đánh, giết chết một người thì là một người, mấy người ở đây kìm kẹp bóp tới bóp lui thì có gì hay? Tránh ra!”
Khí thế trên người Thời Sênh vô cùng mạnh mẽ, mọi người không tự chủ được buông đối phương ra, để lại một con đường nhường cho Thời Sênh đi.
Thời Sênh đi theo con đường đó đi ra ngoài, giậm bình bịch lên mấy bậc thang rời đi, cho đến khi thân ảnh của cô biến mất khỏi nhà thi đấu, mọi người mới ngơ ngác nhìn đối phương.
“Đệch, đánh đi!!”
“Tao sợ chúng mày chắc! Đánh thì đánh!!”
Sự kiện “tê bức” tại sân thi đấu bóng rổ vô cùng nghiêm trọng, điều này được thể hiện rõ qua tần suất xuất hiện trên loa phát thanh trường thay thế vị trí của Thời Sênh.
Nhưng không bao lâu sau, Thời Sênh lại thành công leo lên ngôi vị đầu bảng.
Thời Sênh cảm thấy chắc chắn là do cô có bát tự không hợp với trường học rách nát này, ai ai cũng muốn đối đầu với cô như vậy.
Phá sản thì đã làm sao nào!!
Phá sản thì không có nhân quyền nữa sao?
Chủ nhiệm giáo dục đích thân lên loa phát thanh gào thét, yêu cầu Thời Sênh đến văn phòng tiếp nhận dạy dỗ.
Chủ nhiệm giáo dục đó là không tìm thấy người, nếu tìm được người, chắc chắn sẽ kêu bảo vệ lên bắt cô.
Thời Sênh không thèm để ý đến vị chủ nhiệm giáo dục đang ở giai đoạn cuối thời kỳ mãn kinh, tìm một nơi không có người nghịch điện thoại.
Cô vừa mở khóa đã nhìn thấy tin nhắn do Tô Diệp Diệp gửi đến đầy cả màn hình.
Tô Diệp Diệp: Đại ca, anh có dám trả lời không hả?
Tô Diệp Diệp: Lương của tôi sắp bị trừ hết cả lương năm sau luôn rồi, cầu xin anh mau trả lời đi.
Tô Diệp Diệp: Có onl không đó?
Tô Diệp Diệp: Anh, anh hai à, anh có onl không đó?
Thời Sênh trượt lên phía trên xem. Tô Diệp Diệp gửi tin nhắn cho cô từ sáng sớm, nhìn thời gian có lẽ là vừa ngủ dậy đã bắt đầu gửi tin nhắn. Tin nhắn mới nhất là mười phút trước.
Hôm Nay Không Báo Án: Sao vậy?
Tô Diệp Diệp:...
Đổi tên cũng thật là kỳ lạ.
Tô Diệp Diệp: Tôi còn tưởng anh cho tôi vào danh sách đen luôn rồi chứ.
Tô Diệp Diệp: Anh, tổ tông của em ơi, em không có tiền, trong cục cũng không có tiền. Anh đừng bẫy bọn em thêm nữa, em không muốn ngày nào cũng phải ăn dưa chua muối đâu.
Tô Đồ không có ý muốn nói tiếp, thoát ra tắt màn hình.
Tô Diệp Diệp lập tức gọi điện thoại đến. Tô Đồ nghĩ ngợi một lát rồi mới nghe máy.
“Anh hai, anh đang ở đâu vây? Ở nhà nói anh chưa về nhà, đi khắp nơi cũng không tìm được anh, anh mất tích rồi sao?” Tô Diệp Diệp gầm lên trong điện thoại.
Một lời không hợp liền mất tích, tìm một người còn khó hơn lên trời.
“Vụ án đó đã không có chuyện gì của anh nữa rồi, anh có mặt hay không cũng không ảnh hưởng gì.”
“Không phải chuyện đó, Cục trưởng bảo em nhờ anh giúp đỡ điều tra địa chỉ IP của người báo án đó. Anh ra giá quá cao, có thể bớt một chút không? Dù sao thì chúng ta cũng là anh em có quan hệ huyết thống, anh đừng có hố em như vậy mà.”
“Không mặc cả.”
“Anh không thể giảm giá vì tình thân được sao?”
“Không được.”
“Tô Đồ trong mắt anh chỉ có tiền thôi à? Đáng đời anh ế, chúc anh ế suốt đời luôn!” Tô Diệp Diệp tức giận muốn cúp điện thoại, nhưng lại nghĩ đến manh mối Tô Đồ vừa nói, cô bình tĩnh lại, “Vừa nãy anh nói có đầu mối gì?”
Tô Đồ không trả lời, cũng không cúp điện thoại.
Tô Diệp Diệp ỉu xìu nói: “Biết rồi, lát nữa sẽ chuyển khoản cho anh.”
“Cô ấy là con gái.”
“Tút tút tút tút...”
Rất lâu sau Tô Diệp Diệp vẫn chưa hoàn hồn lại được, chỉ vậy thôi sao?
Chỉ năm chữ đáng giá 1000?
Cái tên khốn kiếp Tô Đồ!
Tô Diệp Diệp tức giận muốn đập điện thoại, nhưng lại nghĩ gần đây cô rất nghèo nên lập tức trấn tĩnh lại, đá một cái vào bàn.
“Ái!” Tô Diệp Diệp ôm chân, đau đến mức chảy cả nước mắt.
Những người khác trong văn phòng trưng ra vẻ mặt mơ hồ nhìn Tô Diệp Diệp.
“Nhìn gì mà nhìn, chưa nhìn thấy ai bị tên khốn Tô Đồ ức hiếp bao giờ à?” Tô Diệp Diệp nén nước mắt gầm lên với họ, “Cười cái quần què gì, không được cười!”
Mọi người lặng lẽ nhìn nhau, cũng chỉ có Tô Đồ mới có thể khiến Tô Diệp Diệp trở nên như vậy.
Nhà Tô Diệp Diệp vốn dĩ không hề nghèo, nhưng cô ta thích tiêu tiền tự mình kiếm ra, thế nhưng đồng lương cảnh sát không đáng là bao, bình thường đã không đủ cho cô ta tiêu. Lại thêm Tô Đồ tối ngày hố cô ta, ngay cả tiền trong thẻ tín dụng cũng sắp bị cô ta tiêu hết luôn rồi.
Cô thấy không thể hiểu nổi. Tô gia có ai lại không phải là kẻ hào phóng tiện tay ném tiền bừa bãi, sao đến Tô Đồ lại biến thành kẻ trong mắt chỉ có tiền thế chứ?