Boss Là Nữ Phụ
Chương 4 : Thiên kim hào môn (4)
Ngày đăng: 22:04 28/04/20
Chương 4 Thiên kim hào môn (4)
Nguyên chủ rất quen thuộc đường đi lối lại ở nhà Nam Cung, mang theo Sở Đường đi tới phòng của Nam Cung Cảnh ở lầu ba.
“Thừa Nguyệt, a… vị này…” Lam Tuyết cũng vừa từ trên lầu ba xuống, nhìn thấy Sở Đường bên cạnh Thời Sênh thì đứng sững lại.
Người đàn ông này… đẹp trai quá, còn hơn Nam Cung Cảnh nhiều. Sao cô ta lại không phát hiện ra ở bữa tiệc này lại có một người đàn ông cực phẩm thế này nhỉ?
Nhìn ánh mắt si mê của Lam Tuyết, Sở Đường cười cười, nụ cười như một đóa hoa làm cho người ta vừa mê luyến lại vừa không nhịn được để mặc anh sa đọa.
Thời Sênh đứng ở trước Sở Đường nên không thể thấy được nụ cười của hắn, nếu không chắc chắn cô sẽ nói biến thái.
“Tôi không tìm được Nam Cung Cảnh nên muốn tới phòng anh ấy xem có ở đó không, cô có đi không?” Càng nhiều người chứng kiến thì càng nhiều nhân chứng.
Có một soái ca đẹp mắt như Sở Đường ở đây, Lam Tuyết đồng ý không hề do dự.
“Chào anh… Em, em là Lam Tuyết.”
Lúc này mà Thời Sênh lại không nhận ra ý đồ của Lam Tuyết thì đúng là quá ngu ngốc rồi.
Sau lưng cô cứng đờ, người đằng sau thật sự rất biến thái, Lam Tuyết thật sự là có dũng khí đấy!
Sở Đường nếu là biết Thời Sênh nhận định mình như thế thì sẽ kêu oan ngay, hắn chẳng làm gì mà sao đã bị gọi là biến thái rồi?
Thời Sênh không để ý tới hắn, nhanh chóng đi về phía phòng của Nam Cung Cảnh.
Đứng ở cửa, cô cũng không gõ cửa mà trực tiếp mở ra, đáng mừng nhất chính là cửa phòng cũng không khóa.
“A Cảnh, em…” Thanh âm của Thời Sênh lập tức im bặt.
Tiếng rên rỉ đang vang khắp căn phòng, sau một giây này lập tức im bặt, không gian trở nên tĩnh mịch dị thường.
Ông Hứa trầm mặt không nói chuyện, việc này ông còn muốn nghe theo con gái mình, nhưng thằng nhóc Nam Cung Cảnh này đã được ông đưa vào sổ đen rồi.
Thời Sênh ngẩng đầu nhìn thấy một màn cảnh tượng kia thì khó khăn mở miệng: “Ba, bác trai bác gái, nếu A Cảnh đã có người mình thích thì chúng ta cứ giải trừ hôn ước đi thôi, như thế đều… đều tốt với tất cả mọi người.”
Ở đây, trừ Sở Đường từ đầu tới cuối nhìn cô diễn xuất, tất cả đều mang vẻ mặt kinh ngạc.
Bọn họ biết thừa Hứa Thừa Nguyệt yêu Nam Cung Cảnh nhiều thế nào, sao có thể nói không thích là không thích được?
Nam Cung Cảnh càng ngạc nhiên hơn, không ngờ anh ta còn chưa kịp nói ra chuyện này thì cô đã nói rồi.
Nam Cung phu nhân lập tức phản ứng lại, an ủi Thời Sênh: “Thừa Nguyệt à, con đừng nói bậy, nác gái sẽ không cho thằng nhóc này làm bậy đâu.”
“Bác gái… Dưa xanh hái không ngọt, trong lòng A Cảnh không có con, về sau người khổ sẽ chỉ là con mà thôi. Con còn cho rằng mấy năm nay con có thể làm anh ấy động lòng, nhưng con sai rồi, một người trong long cứng rắn, mấy năm trời cũng không thể thay đổi tâm ý, vậy có nghĩa là anh ấy không yêu con.”
Nguyên chủ từ khi chưa đính hôn đã thích Nam Cung Cảnh rồi.
Nhưng Nam Cung Cảnh chưa từng cho nguyên chủ một sắc mặt tốt, đối xử với nguyên chủ không khác gì đối đãi với sủng vật cả.
Thanh xuân tươi đẹp cứ mãi lãng phí trên người một tên cặn bã thì thật không đáng giá.
“Nha đầu… con…” Ông Hứa cũng rất kinh ngạc, không ngờ con gái mình vẫn đủ dũng cảm để nói ra lời kia.
Nếu là sự thật thì tất nhiên ông sẽ rất ủng hộ, con gái ông muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn học thức có học thức, sao không thể tìm nổi một thằng con trai tốt chứ?
“Ba, con đã suy nghĩ rất kỹ rồi.” Thời Sênh dừng một chút, vẻ mặt đầy mỏi mệt. “Từ lần đầu tiên thấy họ ở bên nhau con đã nghĩ tới chuyện này, con mệt mỏi rồi.
“Thừa Nguyệt, thằng nhóc này cũng chỉ nhất thời hồ đồ thôi, con đừng tức giận mà nói những lời đó.” Nam Cung phu nhân thực sự thích đứa con dâu tương lai này, tuy rằng gia thế kém nhà bọn họ nhưng những mặt khác đều rất tốt.
Quan trọng nhất là gia thế cũng chỉ thấp hơn một bậc, cũng không cần đắn đo nhiều.