Cảnh Lộ Quan Đồ
Chương 793 : Mài gươm lâm trận
Ngày đăng: 17:40 30/04/20
Đỗ Long chụp vai Đàm Duyệt, Đàm Duyệt vô cùng nhanh nhẹn lắc mình né tránh, Đỗ Long cười nói:
- Cảm ơn... Anh Đàm, anh phản ứng rất nhanh nhạy, có cơ hội chúng ta đọ sức một chút nhỉ?
Đàm Duyệt lạnh nhạt nói:
- Cậu cứ giành lấy giải nhất trong cuộc tranh tài đi rồi nói.
Đỗ Long cười nói:
- Mấy ngày sau đây phải phiền các anh rồi, Chủ tịch Quốc hội Nhạc đã đồng ý để Băng Phong đi xem tôi thi đấu.
Đàm Duyệt nhướn mày, nói:
- Thật vậy sao? Nhưng chúng tôi vẫn chưa nhận được mệnh lệnh...
Đỗ Long cười nói:
- Sắp rồi, lệnh sẽ tới nhanh thôi. Ừm, tôi gọi điện cho Băng Phong trước đã…
Sau khi Đỗ Long bấm số, điện thoại liền kết nối ngay, Nhạc Băng Phong vui vẻ nói:
- Anh Long!
Đỗ Long cười nói:
- Giờ thì đã tin anh chưa? Cha em thực ra cũng dễ nói chuyện, thỉnh thoảng em nên nghe lời ông ấy một chút, phải làm con ngoan, biết chưa?
Nhạc Băng Phong vui vẻ ừm một tiếng, nói:
Sau khi nghe những lời Đàm Duyệt nói Nhạc Băng Phong mới yên tâm, sau một hồi quan sát kỹ lưỡng cô ta thấy đúng như những gì Đàm Duyệt nói. Bước chân Đỗ Long vẫn rất vững, dù bị tấn công liên tục nhưng hắn không hề loạng choạng, tinh thần cũng rất điềm tĩnh, rõ ràng hắn đã có định liệu trước.
Lúc mới bắt đầu Lưu Kế Khôn ngồi dưới khán đài cũng rất hoài nghi. Anh ta đã từng cùng Đỗ Long giao đấu nên anh ta biết rõ thực lực của Đỗ Long, biểu hiện lúc này của Đỗ Long rõ ràng không bình thường, những người bên cạnh anh ta đều than thở, nhưng anh ta tuyệt nhiên không nói gì. Rất nhanh chóng anh ta đã nhìn ra được sự kỳ lạ, dù không rõ Đỗ Long đang làm gì, nhưng anh ta biết chắc chắn cuối cùng Đỗ Long vẫn sẽ thắng.
Quả nhiên, lúc hiệp một trận đấu sắp kết, Đỗ Long đột nhiên như người tỉnh khỏi giấc mộng, hắn vừa tránh đòn tấn công của đối phương, đồng thời chân qùy xuống trượt về phía trước, rồi đánh một quyền lên trán đối phương. Mặc dù có khăn trùm đầu bảo vệ, nhưng tuyển thủ kia vẫn té ngã trên đất, hồi lâu sau vẫn không thể bò dậy, thông qua điểm số, trọng tài tuyên bố Đỗ Long là người chiến thắng.
Đỗ Long thay đổi quá nhanh chóng khiến hầu hết khán giả đều cảm thấy bất ngờ. Một hồi lâu sau bọn họ mới phản ứng kịp, tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên, nhưng không được vang giòn, tất cả mọi người đều rất hoài nghi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vương Thăng cũng không hiểu nổi, hỏi:
- Đàm Duyệt, đòn đánh đó của Đỗ Long thoạt nhìn tốc độ cũng không quá nhanh, nhưng sao lực lại mạnh đến thế?
Mắt Đàm Duyệt long lánh đầy ánh hưng phấn nói:
- Ra quyền nhanh và lực lớn không phải lúc nào cũng có quan hệ mật thiết với nhau, tình huống của mỗi người đều khác nhau, làm sao để mình ra đòn vừa nhanh vừa mạnh đạt đến trạng thái lý tưởng nhất có lẽ là điều mà mọi quyền thủ vẫn tìm kiếm suốt đời. Rõ ràng Đỗ Long đã tìm được rồi... Giờ tôi bắt đầu chờ mong đánh một trận với hắn rồi đây…
Vương Thăng tán thưởng một tiếng, thấy Nhạc Băng Phong quay đầu, nói với bọn họ:
- Không được, tôi không cho phép các anh ức hiếp Đỗ Long!
Đàm Duyệt cười nhạt một tiếng, Vương Thăng thì cười khổ nói:
- Cô Nhạc, theo cách nói của Đàm Duyệt, thì không chừng người bị ức hiếp là chúng tôi đấy.
- Thật không?
Nhạc Băng Phong nhìn về phía Đàm Duyệt, Đàm Duyệt ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.