Chấp Chưởng Thần Quyền
Chương 913 : Phòng ngừa chu đáo
Ngày đăng: 15:08 18/04/20
Đợi tới lúc thần sứ cấp hai đi làm việc, Diệp Dương Thành cũng khoát tay với mấy thần sứ khác, nói:
- Mấy trăm vạn người ăn uống dù sao không phải chuyện nhỏ, mấy người các ngươi đi an bài đồ vật đi, lương thực, nước ngọt, gia vị là không thể thiếu.
- Vâng chủ nhân!
Mấy thần sứ cấp hai lĩnh mệnh rời đi, chỉ lưu lại Diệp Dương Thành đứng ở ngọn núi phía tây bắc trấn Bảo Kình.
Hắn đứng nhìn thánh địa Cửu Tiêu Thần Điện, chợt lẩm bẩm:
- Người nên bảo toàn thì đã bảo toàn, như vậy ai bảo toàn cho ta đây?
...
Diệp gia hiện tại rất huyên náo, trong phòng có không ít người nên vô cùng chen chúc.
Trần Thiểu Thành không hiểu gì bị mang xuyên qua đám người, kết quả nhìn thấy cha mẹ đứng trong đám người, lập tức nhìn Tằng Diệu Diệu, hô:
- Cha! Mẹ! Các ngươi cũng tới đi?
- Ồ! Thiểu Thanh!
Nghe được Trần Thiểu Thanh nói thế, Trần Viễn Đông, vợ chồng Lý Án Bình làm ra vẻ kinh dị, Trần Viễn Đông nói:
- Không phải ngươi vài ngày trước bị điều tới thành phố Cù Hằng sao? Tại sao trở về?
- Ta cũng không hiểu!
Nghe được cha nói thế, Trần Thiểu Thanh dở khóc dở cười, nói:
- Ta đang họp thì đột nhiên có điện thoại của lão Diệp, bảo ta nhanh chóng về nhà, kết quả chưa chờ ta làm gì thì có bốn nam nhân mặc âu phục đi vào phòng hợp, trực tiếp mang ta ra khỏi phòng hợp.
- Ách!
Trần Viễn Đông và Lý Ái Bình nhìn nhau, đều cười khổ... Bọn họ cũng gặp tình huống giống Trần Thiểu Thanh, cũng bị người ta mang ra khỏi phòng hợp, kết quả qua nửa ngày cũng không thấy Diệp Dương Thành xuất hiện, càng đừng nói là hỏi xảy ra chuyện gì.
Mà ở nơi này nhìn rất rối loạn, giống như cả tộc sắp chạy trốn chết vậy.
Đối mặt với cảnh này, Trần Viễn Đông và Lý Ái Bình làm sao ứng đối đây? bọn họ không biêt Diệp Dương Thành vì sao làm thế, tại sao phải thành thành thật thật ở nơi này?
Diệp Dương Thành hiện tại bảo người tới đây, hắn lại chậm chạp không xuất hiện, nếu không phải biết một ít tình huống của Diệp Dương Thành, bọn họ làm sao còn ở đây tới bây giờ?
Theo thời gian qua đi, người nhà Diệp gia càng ngày càng nhiều, thẳng tới khi trong phòng chẳng có chỗ nào đứng nữa thì Diệp Dương Thành mới đi vào, hơn nữa chuyện đầu tiên làm chính là đóng cửa lại, làm cho thân hữu giật mình.
- Chờ thân hữu tới đông đủ, đoán chừng sớm nhất cũng phải tới mười hai giờ khuya, lại mang theo vài đám người đi thì hết sáng mai sẽ giải thích cho bọn họ biết.
- Chín giờ ba mươi an bài đám người Dong Dong, ta dùng Càn Khôn Tu Di Kính nhìn xa là tốt rồi, lại mang theo Diệp Đồng Hân đi tới hiện trường...
Nghĩ tới đây Diệp Dương Thành đứng lên, đi tới cửa sổ nhìn người qua đường náo nhiệt, kiên nhẫn chờ thân hữu tới.
Tới mười một giờ khuya thì đám thân hữu cuối cùng đã được đưa tới Phù Không Thần Điện, phàm là người hắn có khả năng nghĩ tới đều di chuyển tới Phù Không Thần Điện, tiếp nhận bảo hộ.
Mà bản thân hắn xuất hiện tại Phù Không Thần Điện, kết quả không tránh được khẩu chiến, tận khả năng giải thích với bọn họ.
Chờ những thân hữu tán đi, sau đó an bài nơi nghỉ ngơi cho bọn họ, Diệp Dương Thành mới gọi Diệp Hải Trung, Ngô Ngọc Phượng, Diệp Cảnh Long và hôn thê Lâm Mạn Ny, em dâu Mạnh Văn Tuệ đi tới, nhưng bị oanh tạc liên tục nên Diệp Dương Thành đầu hàng.
Kết quả thời gian giải thích tới bốn giờ sáng mới chấm dứt.
- Nói cho đúng ngươi đã đi qua âm tào địa phủ, sau đó biết Quỷ Đế trong đó có dã tâm bừng bừng, vài ngày sau sẽ mang rất nhiều quỷ hồn đánh địa cầu?
Diệp Dương Thành giải thích hàm hồ tiến trình ngày đó, sau đó mới nói tới nguyên nhân dời bọn họ tới đây.
- A Thành công việc bận rộn, chúng ta không nên làm phiền hắn nữa.
Diệp Hải Trung là chủ nhà, thở sâu sau đó đứng lên, nhìn mọi người nói:
- Thời gian không còn sớm, chúng ta nên đi nghỉ ngơi đi.
- Nha!
Diệp Cảnh Long và Mạnh Văn Tuệ tay trong tay đứng dậy, gật đầu đáp ứng một tiếng.
Lâm Mạn Ny thì vô cùng sầu lo nhìn qua Diệp Dương Thành, hiển nhiên không biết tình thế đã nghiêm trọng như thế, Diệp Dương Thành hắn phải làm sao?
- A Thành!
Lúc này Lâm Mạn Ny và Ngô Ngọc Phượng cùng kêu lên:
- Chính ngươi phải cẩn thận một ít!
- Ách!
Diệp Dương Thành sững sờ, tiếp theo cười nói:
- Biết rõ, các ngươi đi nghỉ ngơi đi, có rảnh ta tận lực quay về đây.