Chấp Chưởng Thần Quyền
Chương 2822 : Hãy quất ta mạnh vào (Hạ)
Ngày đăng: 14:55 18/04/20
Nam nhân răng vàng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Trung Thôn Do Mỹ. Tuy nữ điệp viên Nhật ở Trung Quốc tám năm nhưng chưa lĩnh ngộ tinh túy chửi người, nhưng tóm lại nàng nhắc đến mẫu thân của nam nhân răng vàng.
Nam nhân răng vàng giơ roi quất mạnh xuống.
Bốp!
Roi đánh trúng gò má Trung Thôn Do Mỹ, móc câu trên thân roi lộ ra răng nanh xé da mặt nàng tróc ra, máu dọc theo gò má chảy xuống.
Nam nhân răng vàng phản ứng kịch liệt làm Trung Thôn Do Mỹ hiểu lầm phép khích tướng thành công.
- Ta muốn cùng mẹ ngươi lên giường sinh ra ngươi!
Trung Thôn Do Mỹ cố nén đau thấu óc, nhe răng trợn mắt hét to:
- Mẹ ngươi và nam nhân khác lên giường!
Bốp!
Nam nhân răng vàng không trúng phép khích tướng của Trung Thôn Do Mỹ, hoặc nên nói gã không rõ nàng giở trò mèo gì, nhưng khi ra tay không hề tạm dừng hoặc nương tình. Roi sắt thứ ba quất xuống, xé rách vải áo trên thân hình xinh đẹp. Vết thương đẫm máu từ vai kéo đến phần eo lộ ra trong không khí.
Mặt Trung Thôn Do Mỹ trắng bệch, mồ hôi trên trán chảy xuống miệng vết thương, cảm giác đau rát làm nàng rơi vào địa ngục. Nhưng Trung Thôn Do Mỹ không ngừng lại mà càng điên cuồng lớn tiếng gào lên:
- Mẹ ngươi cùng nam nhân ở giữa đường lên giường sinh ngươi!
Ngoài dự đoán của Trung Thôn Do Mỹ là lần này nam nhân răng vàng không vung roi sắt, cười châm chọc nói:
- Nữ nhân ngốc, ngươi cho rằng sẽ chết dễ vậy sao?
Nam nhân răng vàng buông roi sắt, xoay người ra bàn gỗ cũ kỹ sau lưng, cầm cái bình sắp lên. Trong bình sắt chứa đầy hạt tiêu đỏ.
Thấy nam nhân răng vàng cầm thứ đó lên, Trung Thôn Do Mỹ hét chói tai. Trung Thôn Do Mỹ nhớ lúc còn trong căn cứ chịu huấn luyện, vì để bọn họ trước tiên thích ứng thủ đoạn tra khảo quen dùng của kẻ địch, huấn luyện viên từng rạch cổ tay Trung Thôn Do Mỹ. Khi huấn luyện viên bôi nước ớt vào miệng vết thương, đau đớn thấu óc đó mới mẻ như ngày hôm qua đối với Trung Thôn Do Mỹ.
Huấn luyện viên giọng the thé dạy dỗ:
- Chỗ ta còn có viên thuốc bỏ cảm giác đói khát. Chơi roi sắt xong rồi chúng ta chuyển sang trò bàn ủi không?
-...!
Trung Thôn Do Mỹ trợn mắt há hốc mồm, đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.
Nam nhân răng vàng tức Diệp Dương Thành biến thân trong ảo cảnh tu di. Diệp Dương Thành không quan tâm Trung Thôn Do Mỹ phản ứng thế nào, hắn nhe răng vàng đen với nàng sau đó xoay người bước tới một bồn than đang đốt đỏ cách vài thước. Diệp Dương Thành rút một khối sắt dài khoảng một thước, một đầu gỗ, đầu kia là miếng sắt vuông vức to cỡ bàn tay người bình thường. Than đốt miếng sắt nóng rực, chỉ nhìn đã làm người run như cầy sấy.
Diệp Dương Thành một tay cầm bàn ủi đốt đỏ (Không phải bàn ủi đồ mà là loại dùng để tra tấn bức cung), tay kia kẹp điếu thuốc mới mồi từ miếng sắt.
Diệp Dương Thành phun khói đến gần Trung Thôn Do Mỹ:
- Nào nào nào, chúng ta nếm mùi vị này xem?
Giọng điệu của Diệp Dương Thành không giống sắp tra tấn Trung Thôn Do Mỹ tàn tạ mà như đang mời nàng ăn cơm.
Diệp Dương Thành càng biểu hiện tùy y càng tạo thành áp lực lớn cho Trung Thôn Do Mỹ.
Muốn chết nhưng không được, muốn sống lại chẳng xong, sau khi bị tra tấn được chữa lành vết thương.
Đối diện tình huống như vậy, trong lòng Trung Thôn Do Mỹ tràn ngập tuyệt vọng. Nàng không mơ xa được bình yên sống sót, chỉ cần Diệp Dương Thành cho chết ngay.
Nhưng lúc Trung Thôn Do Mỹ được huấn luyện trong căn cứ, huấn luyện viên từng nghiêm túc cho nàng biết bị kẻ thù hành hạ đến chết là vinh dự điệp viên hướng về. Tuy nhiên điều kiện là chết mới được, trong tình huống này còn cần giữ nguyên tắc của mình không?
Trung Thôn Do Mỹ rất rối rắm. Diệp Dương Thành không cho nàng có nhiều thời gian suy nghĩ. Đang lúc Trung Thôn Do Mỹ do dự có nên phản bối tín ngưỡng, phối hợp đối phương tra khảo hay không thì...
Xèo xèo!
Miếng sắt đốt đỏ to cỡ bàn tay dán vào đùi Trung Thôn Do Mỹ. Tiếng xèo xèo vang lên, Trung Thôn Do Mỹ ngửi được mùi quần bị đốt trọi, sau đó là da thịt đau đớn làm nàng suýt ngất xỉu.
Bị Diệp Dương Thành tra khảo bằng cách này thử hỏi ai có thể chịu đựng được hành hạ đau đớn không có điểm dừng?