Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 649 : Kỳ thật lo lắng cũng đã chậm…

Ngày đăng: 15:02 18/04/20


Mãi đến khi nữ tử kia lao tới năm sáu thước phía xa, bốn công an đi theo mới sực tỉnh, định mở miệng hỏi nam tử trẻ tuổi đi cùng, nhưng không nghĩ tới sắc mặt người này cũng biến đổi, chạy theo sau nữ tử kia thẳng vào nhà của Tiền gia.



- Dương ca, chúng ta làm sao bây giờ?



Một viên công an trẻ tuổi giật mình khó hiểu, có chút há hốc mồm nhìn viên công an nói chuyện với đôi nam nữ, thần thái có chút kinh ngạc, có chút lúng túng.



Nghe hắn hỏi, Dương ca giật mình tỉnh lại, giậm chân:



- Còn sao bây giờ? Nhanh chạy theo chứ sao? Nếu hai người kia xảy ra chuyện, cục trưởng của chúng ta cũng đảm đương không nổi.



- A?



Công an trẻ tuổi trợn tròn mắt, vừa chạy vừa quay đầu hỏi:



- Dương ca, hai người kia rốt cục là ai? Sao còn cần chúng ta đi cùng?



- Hai người kia là người của quỹ từ thiện Dương Thành, chính là quỹ từ thiện đang ồn ào nhiệt nào trong ti vi thời gian gần đây.



Dương ca vừa chạy vừa đáp:



- Bọn họ đến trong huyện chúng ta giải cứu nhi đồng bị bắt cóc buôn bán, nghe nói còn liên hệ với Bộ công an…tôi nói với cậu chuyện này làm gì, nhanh đuổi theo ah.



- Nga…



Ba công an còn lại lúc này mới hoàn hồn, vội vàng đáp ứng chạy theo sau đôi nam nữ tới thẳng Tiền gia.



- Lão tử bỏ ra ba vạn mới mua mày về, đánh mày vài cái làm sao vậy? Mày còn trốn tao đánh chết mày có tin không?



Tiền Vĩ Hào một tay cầm chổi lông gà, tay kia cầm cây nhang đốt cháy, nhìn đứa bé bị hắn đánh tím bầm người, âm trắc trắc cười nói:



- Đi ra, quỳ xuống!



- Không…a Bảo sợ…



Đứa bé cuộn tròn thân thể, trốn dưới tủ ti vi, bởi vì trên người đau đớn, thân thể nhỏ gầy không ngừng run rẩy. Thân hình đứa bé tràn đầy vết thương, khuôn mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng cùng sợ hãi cùng cực…



- Mày không đi ra?



Tiền Vĩ Hào vung chổi lông gà, trợn tròn đôi mắt sung huyết:



- Nếu không ra, lão tử sẽ làm thịt mày! Quỳ xuống, liếm đầu ngón chân lão tử, nếu không…



- Phanh!



Một tiếng vang thật lớn, cửa nhà Tiền gia bị người đá văng, nữ tử đứng thẳng trước cửa nhà, chân phải còn vung cao thẳng băng trong tư thế đá cửa…



- Con mẹ nó ai dám đá cửa nhà tao?



Bị tiếng nổ làm sửng sốt, sắc mặt Tiền Vĩ Hào lập tức đại biến, quay người mắng to, vừa nhìn thấy nữ tử tức giận nói:



- Mẹ nó mày không muốn sống phải không? Biết tao là ai không?



- Là ông đánh nhi đồng?



Nữ tử chậm rãi rút chân xuống, nhìn đứa trẻ đang cuộn tròn dưới gầm tủ ti vi, thân thể tràn đầy vết thương, ngữ khí của nàng phi thường lạnh lùng.



- Hắc, dã nha đầu từ đâu xuất hiện?



Tiền Vĩ Hào đánh giá nữ tử, ngữ khí hung hăng:



- Là tao đánh, mẹ nó mày dám làm gì tao? Con tao, tao muốn đánh thì đánh, mắc mớ gì tới mày? Thật không hiểu nổi thứ như tụi mày luôn ngu ngốc nghĩ…
- Ah…



Lại một tiếng hét thảm, Tiền Vĩ Hào bị đá bay ngược ra ngoài…







- Sao em lại tới đây?



Bộ dáng Diệp Dương Thành như gặp chuyện kinh dị, nhìn Vương Tuệ Tuệ đứng trước mặt hắn, thật sự giật mình:



- Làm sao em tới đây được?



Vừa nói hắn vừa kéo Vương Tuệ Tuệ vào trong phòng làm việc của mình:



- Bà cô của tôi ah, em mới sinh bao lâu chứ? Nhanh vào đây, vạn nhất bị gió lạnh thì sao bây giờ!



- Em đã đến bệnh viện tái khám, bác sĩ đã nói không có việc gì.



Vương Tuệ Tuệ nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của hắn thật vui vẻ, tùy ý cho hắn kéo nàng vào văn phòng, trên mặt lộ dáng tươi cười đắc ý:



- Về tới nhà ngày thứ ba em đã cảm thấy thân thể mình ngày càng tốt, cũng không có gì khó chịu, hôm qua đến bệnh viện tái khám, bác sĩ cũng hoảng sợ, nhưng sau khi kiểm tra xong…



- Vậy em cũng không nên xằng bậy chứ.



Diệp Dương Thành cười khổ, đẩy nàng ngồi xuống, nói:



- Vạn nhất sau này em bị đau đầu nhức óc, anh còn không bị mẹ mắng chết?



- Bác sĩ đã nói không sao mà, họ còn muốn trả tiền nghiên cứu tình huống của em thêm vài ngày đâu.



Vương Tuệ Tuệ cười nói:



- Anh sợ em xảy ra chuyện sao?



Diệp Dương Thành gật đầu.



- Kỳ thật anh lo lắng cũng đã chậm.



Vương Tuệ Tuệ cười nói:



- Hơn một giờ sáng bốn ngày trước, thừa dịp cha mẹ em còn đang ngủ, em đã ra ngoài đường đi tản bộ, anh xem…



Nàng đứng lên nhảy nhảy trước mặt Diệp Dương Thành, vỗ ngực:



- Đây không phải không có việc gì sao?



- Anh…



Diệp Dương Thành thật hết lời để nói.



- Em tới đây mẹ em biết không?



Diệp Dương Thành trầm mặc, hỏi.



- Đương nhiên.



Vương Tuệ Tuệ có chút đắc ý, gật đầu khẳng định:



- Nếu bà không biết thì ai giúp em trông chừng con gái đây?