Chỉ Trách Lúc Trước Mắt Bị Mù
Chương 19 :
Ngày đăng: 21:17 18/04/20
Edit: tử Liên Hoa 1612
Beta: Đào Sindy
Sau khi kết thúc quay quảng cáo giày cao gót, lịch trình của Bùi Anh không hề ngắt quãng, cô tiếp tục ghi âm ca khúc mới.
Trần Thắng cho cô tìm hiểu bài hát tên “Nở rộ”, người viết nhạc và lời khá nổi danh về âm nhạc. Tổng thể ca khúc tuy là phong cách j-pop, nhưng phối khí chủ yếu chọn dùng piano làm nhạc đệm, nghe vào thêm phần phần ưu nhã chậm rãi.
Lời bài hát này viết vô cùng tốt, dùng một đóa hoa nở rộ để chỉ một người hoàn mỹ nở rộ.
Nhưng cũng có một điều phải bắt bẻ, đó chính là quá khó hát.
Khi hát không chỉ không nắm chắc tiết tấu ca khúc, mà đến phần lên cao giọng trong điệp khúc thì Bùi Anh cũng không khống chế tốt âm sắc và hơi thở của mình.
... Tại sao đánh boss cuối cùng này, Kiều Dĩ Thần lại chọn một nhiệm vụ có độ khó cao như vậy??
Bùi Anh học xong bài hát này thì ủ rũ, khi hát bản thân cô cũng không hài lòng, càng không cần phải nói tới Kiều Dĩ Thần.
Nhưng thời gian ghi âm sẽ không chờ cô, lại một lần nữa đứng trước phòng thu âm, cô cảm thấy... Mắng cứ mắng! Cô chịu được!
Cô gõ cửa phòng thu âm đóng chặt, rất nhanh đã có người tới mở cửa. Khi người kia trông thấy cô thì hai mắt tỏa sáng, cười cười chào hỏi: "Chào Bùi tiểu thư, tôi là người thu âm."
Bùi Anh lễ phép gật đầu: "Chào anh."
Người thu âm nghiêng người, khách khí mời cô vào: "Kiều đại nhân đã đến."
Bùi Anh nghe thế, ánh mắt vừa vặn rơi vào bóng người cao to.
Kiều Dĩ Thần mặc một bộ tây trang màu đen, gần như không có bất kỳ thay đổi nào khác ba năm trước đây.
Ừ... Trừ việc anh ta chưa kết hôn biến thành đã kết hôn.
Năm ngoái đột nhiên lộ tin Kiều Dĩ Thần và ca sĩ Đinh Mông đã bí mật kết hôn, khiến Bùi Anh cũng phải kinh ngạc một phen, cô còn may mắn được xem trên weibo quá trình trình diễn tiết mục cẩu huyết của bọn họ.
Nhưng nếu Kiều Dĩ Thần đã kết hôn, tính tình sẽ trở nên tốt một chút... phải không?
"Chào Kiều tiên sinh."
Cô cười chào anh ta, Kiều Dĩ Thần chỉ lạnh nhạt gật đầu, hỏi cô: "Học được bài hát chưa?"
"Học được ..."
"Vậy vào đi."
"Được ..." Bùi Anh kiên trì đi vào.
"Vậy có phải về sau em không thể lại tới nơi này ăn cơm không?"
Tống Nam Xuyên vuốt vuốt đầu cô: "Về sau em sẽ càng ngày càng nổi tiếng, đương nhiên sẽ không thể giống như trước đây đi lại tự do."
Mặc dù nhiều năm như vậy Bùi Anh vô cùng mong được nổi danh, nhưng nghe Tống Nam Xuyên nói vậy không khỏi khó chịu.
Tống Nam Xuyên trấn an nói: "Đứa ngốc, về sau muốn ăn có thể gọi người giúp em mua, có tiền còn sợ không có ăn?"
Bùi Anh: "..."
Cô cảm thấy tổng giám đốc nói có trình độ!
Tài xế đưa bọn họ trở về khu nhà cấp cao của Tống Nam Xuyên, hai người hâm nóng hải sản, ngồi ở trong phòng ăn tiếp tục ăn. Có lẽ là ăn tới cao hứng, Bùi Anh đứng lên nói với Tống Nam Xuyên: "Xuyên Xuyên, em hát cho anh một bài, anh nghe một chút có phải khó nghe như Kiều Dĩ Thần nói hay không!"
Tống Nam Xuyên khẽ gật đầu một cái, trong mắt còn mang theo ý cười: "Được."
Bùi Anh hít một hơi, chậm rãi hát lên: "Vạn vật héo rũ theo thời tiết, tôi và anh không còn gần gũi nhau nữa..."
Nghiêm chỉnh hát xong bài “Nở rộ”, Tống Nam Xuyên tán thưởng nói: "Hát cực kỳ hay."
Bùi Anh hỏi: "Anh thực sự cảm thấy em hát hay, hay là bởi vì em là bạn gái của anh cho nên mới cảm thấy em hát hay?"
Tống Nam Xuyên đứng lên, kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn một cái lên trán cô: "Tin tưởng anh, em hát thực sự rất hay."
Tống Nam Xuyên nói lời này cũng không hoàn toàn là dụ dỗ cô, âm sắc Bùi Anh không tệ, giọng nói cũng rất tốt, chỉ là cách hát thiếu chút độ lửa. Nhưng đến chỗ Kiều Dĩ Thần, tất cả các khuyết điểm đều sẽ bị phóng to hết cỡ.
Bùi Anh ngước mắt nhìn Tống Nam Xuyên gần trong gang tấc, thấp giọng nói: "Thật ra lúc em luyện tập đều hát tốt hơn khi ở trong phòng thu âm, em nhìn thấy Kiều Dĩ Thần liền căng thẳng." Cô nói đến đây, tự động viên chính mình. "Ngày mai em nhất định sẽ hát tốt hơn !"
Tống Nam Xuyên hơi nhíu mày: "Ngày mai em còn muốn đi?"
"Đương nhiên muốn đi." Bùi Anh gật đầu. "Thật ra em rất thích Kiều Dĩ Thần, chuông điện thoại di động của em là bài “Thiếu nữ biển sâu”, chính là do anh ta biểu diễn."
Tống Nam Xuyên cong lên khóe miệng, nhìn cô im lặng không nói.
Bùi Anh vẫn chưa phát giác được gì tiếp tục nói: "Em thực sự rất thích bài hát này, trước kia còn từng nghĩ, nếu như ai hát bài hát này cầu hôn em, em nhất định sẽ đồng ý!"
Trên tay Tống Nam Xuyên dùng lực, bế cô lên. Bùi Anh hoảng sợ nói: "Anh làm gì vậy?"
"Có một số việc cần tâm sự một chút."
"Ngồi xuống tán gẫu không được sao?"
"Không được." Tống Nam Xuyên cúi đầu nhìn cô, khóe miệng giương cao thoáng cười. "Anh thích ở trên giường tâm sự hơn."