Chiếc Lọ Cầu Vồng
Chương 6 :
Ngày đăng: 12:19 30/04/20
“Cũng có hơi giận.” Khương Tùy Tranh bất đắc dĩ cười cười, “Nhưng mà không có gì đâu, không cần lo lắng cho bọn anh.”
San San nói: “Vậy… tại sao anh vào giới, lần trước em nghe Đào Thần nói, không phải anh được một công ty kiến trúc nổi tiếng ở nước ngoài tuyển chọn sao? Sao đột nhiên lại không đi? Hợp đồng với Mạch Hoa thấp nhất cũng phải ba năm, anh ký hợp đồng rồi sao?”
“Ừm.” Khương Tùy Tranh nói: “Lúc trước anh nộp CV, không ngờ lại được chọn.”
“Anh Đâu Đâu.” San San thử hỏi: “Anh không phải là bởi vì anh Xuyên nên mới từ bỏ cơ hội làm việc chứ…”
“Không phải.” Ánh mắt Khương Tùy Tranh nói: “Muộn lắm rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”
San San không hỏi nhiều nữa, chúc ngủ ngon rồi quay người đi, Khương Tùy Tranh trải chăn lên giường, chui vào nằm, cậu đã nguôi giận từ lâu, nếu như mỗi ngày giận dỗi Lục Trạch Xuyên, có thể đã bị anh chọc tức chết rồi.
Từ bỏ sao… Khương Tùy Tranh ngẫm cái từ này, dần dần nhắm mắt lại, nếu bàn về từ bỏ, không gì có thể so được với những thứ Lục Trạch Xuyên từ bỏ vì cậu, cậu chẳng qua chỉ là thay đổi công việc, còn Lục Trạch Xuyên vì cậu mà từ bỏ cả cuộc đời.
Chuyện này làm sao mà so?
Không so được.
“Cho em.”
Sau mười phút, trước mắt Khương Tùy Tranh xuất hiện một quả dâu tây đỏ mọng, cậu hái cả nửa ngày cũng không có quả nào đẹp như vậy, vui mừng ngẩng đầu, Lục Trạch Xuyên mặt lạnh tanh nhìn cậu, ánh mắt Khương Tùy Tranh cong cong, khen ngợi: “Tiền bối đúng là lợi hại.” SSTruyen reup như lòn
Lục Trạch Xuyên hết sức xem thường, đưa cho cậu xong rồi quay đầu đi, mấy phút sau, trước màn ảnh lại xuất hiện một quả dâu nữa, Khương Tùy Tranh nhận lấy, kinh ngạc nói: “Anh tìm ở đâu thế? Thật là giỏi!”
Lục Trạch Xuyên không để ý, quay đầu đi lần thứ hai, Khương Tùy Tranh ở phía đông nhà kính, anh cứ chạy về phía tây, khách mời quan trọng không thể không có cảnh quay, anh quay phim chạy tới chạy lui mệt ngắc ngứ, Lục Trạch Xuyên đi kiếm dâu tây đã thấy phiền, cái quả vớ va vớ vẩn gì đây? Chỉ có hai quả là nhìn được, cau mày nhìn lén Khương Tùy Tranh đang nghiêm túc hái, lấy điện thoại gọi cho Đào Thần.
Nửa tiếng sau, Đào Thần cầm cái hộp, vội vã chạy vào khu trồng dâu tây, Lục Trạch Xuyên thừa dịp không ai chú ý, xé toạc nhãn mác, đổ vào trong cái rổ trống rỗng, chạy về phía Khương Tùy Tranh, đưa tới trước mặt cậu.
Ống kính quay theo, anh quay phim suýt nữa rớt cằm, trong rổ là một đống dâu tây đỏ mọng hấp dẫn, khác biệt một trời một vực với mấy trái Khương Tùy Tranh hái, lần thứ hai cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lục Trạch Xuyên, nhìn thấy trên mặt anh đề ba chữ lớn.
Mau khen anh.
Khương Tùy Tranh nhìn nửa ngày, nhịn cười, nói với anh quay phim: “Anh ơi, em mới vừa thấy được vài con ong mật, không biết có thể quay làm tư liệu không?”
Quay phim nói: “Được chứ! Ở đâu?”
Khương Tùy Tranh chỉ vào chỗ cậu mới vừa đi ngang qua, chờ anh quay phim cầm máy đi, cầm một quả dâu tây đứng lên, trên quả dâu đỏ còn dính một chút giấy, Khương Tùy Tranh lấy tay chùi chùi, nhỏ giọng nói: “Đồ ngốc! Lòi đuôi rồi, còn không biết xé sạch mác.”
Lục Trạch Xuyên nhìn chằm chằm nhãn mác dâu tây chớp mắt mấy cái, vừa định quay đầu rời đi, cảm thấy khóe miệng ngòn ngọt, Khương Tùy Tranh thừa dịp không ai chú ý, cắn một nửa trái, kiễng chân, đút vào miệng anh.