Chiến Xu Chi Tinh

Chương 6 :

Ngày đăng: 11:47 19/04/20


"Có tình huống gì xảy ra nhớ báo cáo rõ với ta." Thiên Xu vừa nói xong liền biến mất khỏi màn hình.



Diêm Quýnh trừng mắt nhìn máy tính, thật lâu không nói gì.



"Thiên Xu" là thủ lĩnh Bắc Đẩu Thất Tinh, hắn chưa bao giờ lộ mặt, lại có thể nắm trong tay hành động của mỗi thành viên, mọi người với hắn là vừa kính vừa sợ, ngay cả Diêm Quýnh táo bạo cũng không dám tùy tiện lỗ mãng trước mặt hắn.



Gia Cát Tung Hoành nhìn hắn, nghiêm mặt nói: "Chúng ta đều là thành viên "Bắc Đẩu Thất Tinh", Thiên Toàn à, không có "Thiên Xu" sẽ không thể có chúng ta, là hắn cho chúng ta cơ hội tái sinh, vì hắn mà lũ quái vật chúng ta mới có thể sống dưới ánh nắng ban ngày, mạng của chúng ta đều là của hắn, mà lời hứa của chúng ta chính là vì hắn bán mạng!"



Lời nói của Gia Cát Tung Hoành làm lòng Diêm Quýnh đông cứng, đủ loại liệt hỏa lại chạy rần rật đốt cháy tứ chi hắn, nỗi thống khổ khi nhớ lại làm mặt hắn hơi vặn vẹo.



Đúng vậy, nếu không có "Thiên Xu", hắn có lẽ đã sớm chết trong phòng thí nghiệm, nằm cùng thi thể những người khác do thí nghiệm thất bại!



Là "Thiên Xu" cứu hắn, cứu hắn cùng năm cô nhi khác ra khỏi phòng thí nghiệm nghiên cứu biến đổi gen người, tuy hắn không biết "Thiên Xu" dùng phương pháp gì, nhưng cuối cùng những vật thí nghiệm đáng thương bọn họ rốt cục có thể thoát khỏi ác mộng, một lần nữa tìm được tôn nghiêm của con người……



Chính là, thí nghiệm để lại trên sáu người bọn họ đấu vết vĩnh viễn không phai mờ, dù sáu người bọn hắn cùng "Thiên Xu" hợp nhất thành "Bắc Đẩu Thất Tinh", nhưng trong cơ thể mỗi người họ vẫn như cũ, đeo dấu vết tàn khốc trái với tự nhiên loài người.



Trong đầu hắn, có một viên tinh phiến (như kiểu con chip hay gì đó tương tự) không thể bỏ, trên đó ghi rõ hắn là một người đột biến!



Biến chủng, nghĩa là gen bị cải tạo, mười năm trước tay phải của hắn bị kim chúc ăn vào cơ thể, kim chúc kết hợp với tế bào, khi kích động hoặc adrenalin tăng vọt sẽ sinh ra đột biến, xương cốt sinh trưởng dị thường, nháy mắt biến ảo thành kim chúc lợi trảo không gì không phá nổi.



Cúi đầu nhìn cánh tay phải trông không hề khác thường, ai biết cánh tay này cất giấu bao nhiêu huyết lệ? Ai có thể hiểu hắn từng bị đối đãi tàn khốc như thế nào? Mỗi khi hắn biến hóa, cảm giác so với chết còn thống khổ hơn, không những vậy còn ăn mòn thân thể hắn, tự tôn của hắn, linh hồn của hắn……



Cho nên hắn mới có thể hận đời tới vậy, thế giới chết tiệt này thiếu nợ hắn nhiều lắm!




"***!" Diêm Quýnh tức giận kéo nguồn điện máy tính nguồn ra, bước đến trước cửa sổ, phập phồng thở chứng tỏ rất tức giận.



Hắn luôn bị "Thiên Xu" ép tới gắt gao, loại uất khí này hắn thật sự là chịu đủ rồi (Thực ra thì anh không biết đấy thôi, anh Thiên Xu luôn bao dung với anh nhất, vì anh giống trẻ con nhất mà)!



Nhưng, hắn sao có năng lực phản kháng? Tựa như "Thiên Quyền" Gia Cát Tung Hoành nói, bọn họ cả đời đều vì "Thiên Xu" bán mạng, cho dù hắn một chút cũng không thích tên kia!



Phiền muộn vuốt vuốt tóc, hắn tức giận lấy ra tư liệu có liên quan đến Lâm Kiệt Sinh, từ đầu ngón tay bắn ra tư liệu và ảnh chụp của một người đàn ông khoảng 30 tuổi (theo mình đoán, thì anh giấu tài liệu thu nhỏ trong tóc và móng tay, mình mà giấu phao tinh vi được như anh nhỉ), lạnh lùng hừ một tiếng.



Thiên tài ư? Tập đoàn tài chính Minh Nhật thì sao?



Gặp phải hắn, thiên vương lão tử cũng phải ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, ngày mai phải khiến đối phương hảo hảo kiến thức được năng lực của hắn.



Đem tư liệu đặt lên bàn, hắn chuẩn bị cởi quần áo tắm rửa, đột nhiên thoáng nhìn các bản dịch tiếng Trung của "Run rẩy" ở đầu giường, xoay mình khom xuống cầm lấy lật xem, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh Đông Tâm Ngữ, khuôn mặt nhỏ nhắn kinh hoàng lại sợ hãi tái nhợt.



Thật sự là một nữ nhân thú vị! Rõ ràng lá gan không mấy trọng lượng, lại thích cậy mạnh; Thoạt nhìn tinh tế gầy tong teo, nhưng tính tình khá quật cường……



Nhớ tới cái hôn làm nàng khủng hoảng như bị cướp đi trinh tiết, gượng mặt lạnh lùng cứng rắn của hắn phút chốc xả ra một đạo ý cười.



Đáng tiếc, nếu đủ thời gian, thật muốn tiếp tục đùa giỡn nàng, xem ra về sau không có cơ hội gặp lại, đành phải buông tha thôi.



Trút bỏ quần áo, hắn quăng sách xuống giường, bước vào phòng tắm.