Cho Tôi Một Bát Cháo

Chương 36 : Chuyện cũ tựa gió

Ngày đăng: 11:16 18/04/20


Qua thật lâu sau, Từ Phong bị thanh âm điện thoại bên kia lôi suy nghĩ về.



Bắt điện thoại một lần nữa, bên tai truyền đến giọng cười lạnh của Hạ Phong : “Cậu đang làm cái gì? Tôi đã gọi cậu hơn nửa ngày còn chưa phản ứng, não chết hay di động chết vậy?”



Từ Phong thản nhiên nói: “Tôi làm sao biết, di động với điện thoại bàn chính là thế đấy, có sự khác nhau, đột nhiên lại không tín hiệu.”



Hạ Phong hừ một tiếng, “Văn kiện lấy chưa? Lần trước bị tên ngốc Văn Bân đụng phải, mấy tư liệu quan trọng dầm mưa, tôi trở về bị chủ nhiệm thoá mạ một chầu đấy, cậu giúp tôi cũng là phải đạo còn gì.”



“Lấy rồi, cái này đưa đi cho cậu.” Từ Phong nói xong, lại khe khẽ thở dài: “Buổi tối cậu dành chút thời giờ, theo tôi đi ra ngoài một chút.”



“Làm sao vậy?”



“Tới rồi nói sau.”



Khi Từ Phong lái xe tới F đại, Hạ Phong đang mang theo kẹp văn kiện từ trên lớp học xuống. Bởi vì quần áo thực chính thức, ngược lại rất có kiểu khí chất ôn nhu nhã nhặn của phần tử tri thức, đặc biệt khi hướng người khẽ mỉm cười, thật sự rất giống người thầy thân thiết ôn hòa. Bất quá vừa hết giờ học, cái bộ mặt tươi cười kia vừa nhàn nhã vừa ngạo mạn , thay đổi hoàn toàn.



Từ Phong lạnh lùng cười: “A, cậu nhìn qua còn ra dạng người nhỉ.”



Hạ Phong không để ý lời trêu chọc của hắn, tự động lên xe, một bên thắt dây an toàn, một bên thản nhiên nói: “Cũng vậy, mặc quần áo đều giống như con người, cởi hết còn không phải động vật giống đực.”



Từ Phong ngón tay đặt trên tay lái, nắm lại, đột nhiên phát động xe.



Hạ Phong còn chưa kịp phản ứng, thân thể do quán tính đụng phải lưng ghế dựa, văn kiện trong tay đều rơi xuống, lại như trước mặt không đổi sắc thẳng người vào chỗ ngồi, nắm lấy dây an toàn một lần nữa, thắt ổn rồi, mới nhàn nhã hỏi: “Từ Phong, cậu lấy tôi tiêu hỏa có phải có phần không thích đáng không? Tôi cũng chả phải là Văn Bân, có thể mặc cho cậu khi dễ.”



Từ Phong nhếch khóe miệng: “Hai ta ai với ai, bạn bè gặp mặt phải chết một mạng, tâm tình tôi không tốt, cậu đảm đương làm vật hi sinh, nên không đúng sao?”



Hạ Phong cười cười không nói nữa, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, thật lâu lúc sau, mới thở dài, ra vẻ bất đắc dĩ nói: “Người nào đó a, thưởng thức thật sự là rất độc đáo, tất cả mọi người thích ăn ruột quả hạch đào, tên đó lại muốn gặm vỏ quả hạch đào.”



Từ Phong co rút khóe miệng, lạnh lùng liếc mắt nhìn Hạ Phong một cái.



Trong quán bar Crazy, ăn chơi trác táng, xa hoa truỵ lạc.



Nhạc nhẹ trôi chậm tạo nên một bầu không khí ấm áp mập mờ, quầy bar cao cấp màu rượu rực rỡ ở dưới ánh đèn phản xạ tia sáng mê người. Bartender tuấn mĩ, sự khêu gợi của chàng trai trẻ tuổi, sự quyến rủ của đàn ông chuyên nghiệp, còn có sự tao nhã của công tử quý tộc……



Bởi rằng là gay bar, nơi này thuần sắc tất cả đều là nam nhân, quán bar gay lớn nhất bản địa, tiếng tăm vang dội trong vùng.



Loại hình nào cũng có đủ, trai đẹp nhìn không hết.



Hạ Phong ngồi một vị trí trong góc nhìn bao quát xung quanh, thưởng thức trai đẹp di chuyển, ngẫu nhiên cùng một ít người quen nâng ly ân cần thăm hỏi, nhàn nhã tự tại giống như đang uống trà trong thư phòng nhà mình.



Từ Phong thì cau mày, rượu mạnh một ly lại một ly lót bụng, sắc mặt chẳng mảy may biến đổi, uống nhiều như vậy còn chưa có dấu hiệu say.



“Nếu uống đủ rồi, có thể nói chuyện ? Kêu tôi đi ra không phải là vì thưởng thức tư thế uống rượu gợi cảm của cậu đó chứ.” Hạ Phong lạnh nhạt nói.



Từ Phong đặt ly rượu xuống, “Cậu còn nhớ chuyện chúng ta lần đầu tiên nhìn thấy cậu ta chứ?”



Hạ Phong hồi tưởng lại cảnh tượng năm đó, không khỏi nhếch khóe miệng nở nụ cười.



“Đương nhiên nhớ rõ, tên ngu ngốc đó, đoạt đi nụ hôn đầu tiên của nam thuần khiết cậu đây.”
Nghe thấy động tĩnh chạy tới, Hạ Phong bất đắc dĩ nhún vai.



Nguyên bản vì Văn Bân kêu xe taxi, chở Từ gia ba miệng, đổi tuyến đường vào bệnh viện.



Văn Bân quỳ rạp trên mặt đất ngáy ngủ thì bị Hạ Phong như tóm gà con tóm lên, ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng nói: “Bé con đáng thương, nhóc đắc tội tên Từ Phong kia đặc biệt triệt để nha…… Nụ hôn đầu tiên đó cậu ta còn giữ cho người yêu, bị nhóc ngu ngốc đoạt đi rồi, chậc chậc, nhìn cậu ta tức giận đến sắc mặt biến thành màu đen, thật sự là rất thú vị.”



Đêm khuya ngày hè trên phố, Hạ Phong đỡ Văn Bân trở về đi, lúc đi qua một quán ăn Grazy, hơi hơi nghỉ chân, ý vị thâm trường cười.



“Nhóc muốn đi chính là nơi này hử, ngay cả C với G cũng ngu ngốc nhìn lầm được, về sau mặc kệ Từ Phong đối phó nhóc như thế nào, đều là nhóc tự làm tự chịu, cũng chẳng trách người khác được đâu.”



Ai cũng không nghĩ tới, màn ngoài ý muốn đó, khiến cho Từ Phong và cha mẹ rùng mình suốt một năm, cũng vì vậy mà bị bức cải biến toàn bộ kế hoạch nhân sinh bản thân.



Vốn, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Từ Phong tính cùng Hạ Phong xuất ngoại đào tạo sâu, sau đó ở nước ngoài tìm việc làm ổn định, sẽ tìm người đồng tính luyến ái kết hôn, bởi nước ngoài cho phép hôn nhân hợp pháp đồng tính luyến ái, chờ ván đã đóng thuyền là lúc, sẽ mang theo người yêu có hôn thú, trở về cùng cha mẹ giải thích rõ ràng, xin mong cảm thông.



Kết quả, bởi vì sự xuất hiện đột ngột của Văn Bân, làm cho cha mẹ Từ Phong sớm biết được tính hướng đứa con, quấy rầy toàn bộ kế hoạch.



Từ đời bố chính là giáo sư đại học A đại, thông qua quan hệ trong trường học, lén giam giấy chứng nhận học vị của Từ Phong, buộc hắn ở quốc nội học tiến sĩ



Cha mẹ hai người bám riết không tha ý đồ đem đứa con biến trở về.



Giam lỏng a, tìm bác sĩ tâm lý giảng giải, tìm bạn bè khuyên bảo —— thủ đoạn có thể sử dụng đều dùng tới.



Cuối cùng, nghĩ đến biện pháp, làm cho đứa con đi yêu một người con gái! Vì thế, trong vòng một năm liên tục không ngừng giới thiệu người con gái xuất sắc cho hắn —— thân cận.



Cha mẹ cấp bách vừa đấm vừa xoa thúc ép, Từ Phong trong vòng một năm cùng phụ nữ loại hình khác nhau gặp mặt đạt hơn một trăm lần, cũng chính là ba ngày tất có một cuộc hẹn, theo phụ nữ ăn tráng miệng, làm cho Từ Phong phi thường oán giận.



Mỗi khi dưới sự thúc ép của cha mẹ, cùng người phụ nữ xa lạ ở trên bàn cơm bàn cưới xin, hơn nữa khi ở trước mặt trưởng bối không thể không bảo trì phong độ mỉm cười, Từ Phong liền hận đến nghiến răng, ở dưới bàn âm thầm nắm chặt nắm tay, muốn đem tên ngu ngốc nhào qua hôn mình băm thành mảnh nhỏ!



Một năm gây sức ép, Từ Phong thuận lợi thăng cấp học tiến sĩ, lại như trước không tìm bạn gái.



Cha mẹ rốt cuộc nhận thua, từ mới đầu mãnh liệt phản đối, biến thành đành chịu mặc kệ.



Lúc này Hạ Phong đã qua nước ngoài, EMAIL cho Từ Phong, báo cáo rất nhiều tin tức của Văn Bân, bao gồm cậu ta là sinh viên năm nhất của học viện kinh tế bản giáo, tên là Văn Bân, ở ngoài trường cùng nhà với một người anh trai họ Chu, thỉnh thoảng quay về trường học trọ, ký túc xá số XXX, bây giờ còn đang kết giao bạn gái Nhạc Điềm Điềm vân vân, ngày sinh tháng đẻ đều tra rạch ròi, cuối cùng bỏ thêm câu: “Giáo huấn cậu ta tốt lành nha, tôi chờ tin tức tốt của cậu”. Thấy thế nào đều có chút vui sướng khi người khác gặp họa, hiềm nghi xem kịch vui .



Lại ở trong sân trường gặp được Văn Bân, là một buổi chiều ngày hè.



Nam sinh ấy nhìn qua rất là thoải mái sạch sẽ mới từ sân bóng rổ trở về, mồ hôi tẩm ướt tóc, vừa đi, còn vừa vỗ bóng rổ.



Tuy rằng đọng lại một bụng tức giận, Từ Phong như trước vẫn duy trì phong độ tốt đẹp, thản nhiên nói: “Đàn em, bóng rổ cho tôi mượn chơi một chút chứ?”



Văn Bân ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười: “Ngại quá, bóng rổ của ông thực trân quý, cũng không cho người khác mượn, tự mình lấy thẻ sinh viên mượn đê.”



Nói xong, liền vỗ bóng rổ kiêu ngạo lướt qua sát bên cạnh Từ Phong.



Từ Phong nhẹ nhàng cong lên khóe miệng, nói câu: “Được lắm, Văn Bân.”



Bốn chữ, nghiến răng nghiến lợi.