Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 124 : Đó không phải là con của anh

Ngày đăng: 17:38 19/04/20


Nam Cung Kình Hiên bình thản nhìn cô, đôi môi mỏng kiêu gợi nhẹ nhàng mở ra, giọng nói nồng hậu trầm thấp quanh quẩn trong phòng: “Có thể em ấy không cần thiết phải trở về, cũng có thể muốn trở về nhưng mà không về được, em nghĩ như thế nào?”



Giống như bị một chậu nước lạnh thấu xương ập xuống đầu, toàn thân Dụ Thiên Tuyết ướt đẫm, trống rỗng mềm nhũng không có hơi sức.



“Anh.....” Tay của Dụ Thiên Tuyết đặt trên bàn nắm chặt lại, khăn trải bàn cũng bị cô nắm đến nhăn nhúm, khuôn mặt nhỏ nhăn tái nhợt cũng phiếm hồng nồng đậm hận ý và rối rắm, cô đoán không ra ý tứ của người đàn ông này, cô thật sự đoán không ra!



Nam Cung Kình Hiên cắt một miếng gan ngỗng dùng nĩa đưa tới, nhẹ giọng nói: “Há miệng.”



Nước mắt trong đôi mắt suốt của Dụ Thiên Tuyết dâng tràn, không nhúc nhích chút nào, Nam Cung Kình Hiên thản nhiên tiếp tục nói: “Ăn một chút đi.”



Dụ Thiên Tuyết hé miệng, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên mang theo sự phức tạp mà nồng đậm thương yêu nhìn cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi kia nuốt vào miếng gan ngỗng.



“Em ấy nghĩ như thế nào?” Dụ Thiên Tuyết nâng đôi mắt đầy lệ lên, đè nén suy nghĩ xung động bộc phát trong lòng, run giọng hỏi: “Em ấy không có hỏi đến tôi sao? Trong thời gian trải qua cuộc sống một mình ở nước ngoài không có hỏi anh thân nhân duy nhất của mình đã đi đâu hay sao? Nam Cung Kình Hiên, nói cho tôi biết anh giải thích như thế nào với em ấy!”



Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô chốc lát, chậm rãi thu hồi ánh mắt thâm thúy, lạnh nhạt nói: “Không quan trọng.”



Rốt cuộc nước mắt của Dụ Thiên Tuyết cũng rớt xuống, từng giọt từng giọt nặng nề rơi xuống chiếc cằm trắng nõn, cô run rẩy đứng dậy dọn dẹp đồ đạc: “Được, không có vấn đề gì, nếu cuộc sống ở nước ngoài của em ấy rất tốt thì cũng không cần thiết trở về, em ấy có thể ở bên đó học hành làm việc kết hôn sinh con, anh nói cho em ấy biết tôi đã mất tích đi! Nói không tìm thấy tôi nữa khuyên em ấy về sau sống cho tốt, kiên cường một chút đừng để bị người ta lừa gạt đừng để bị người ta ức hiếp! Anh đi đi!”



Cô kiên quyết hướng về phía cửa đi tới, Nam Cung Kình Hiên cũng không hề ngăn trở cô, chẳng qua là trong đôi mắt thâm thúy thoáng hiện lên sự đau lòng.



Dụ Thiên Tuyết đi tới cửa muốn vặn mở cửa, tay đặt trên tay nắm cửa nhưng chỉ run rẩy, run rẩy dữ dội, mỗi một cái nháy mắt đều gợi cho cô nhớ tới cuộc sống chung cùng với Tiểu Nhu, cô nhớ mình cũng đã từng nói với em gái là sau khi ra nước ngoài thì không cần trở về nữa, thế nhưng trên đời này, cô chỉ có một người thân phiêu bạt ở bên ngoài, chẳng lẽ suốt cuộc đời sẽ bao giờ gặp lại hay sao.



Đó là sinh ly, vĩnh viễn lớn hơn tử biệt.



Bàn tay mềm mại gắt gao cầm tay nắm cửa, một giọt nước mắt nặng nề rơi xuống, cô từ từ ngồi xổm người xuống, đè nén giọng nói nức nở: “Anh để cho tôi gặp em ấy một lần…..”
Nam Cung Kình Hiên an tĩnh tựa vào chỗ ngồi, dưới hàng mi dày rậm là đôi mắt trong veo thâm thúy sâu như đầm nước, nghe tiếng kêu của cô cũng không quay đầu lại, chỉ là an tĩnh chờ đợi, cho đến khi trong tầm mắt xuất hiện bóng dáng đứa bé ‘phấn điêu ngọc thế’ đó.



Tiểu Ảnh bị một đám bạn nhỏ vây quanh, khuôn mặt nhỏ nhắn lóe sáng sự thông tuệ lạnh nhạt, hướng về phía bên ngoài đi tới.



Mấy ngón tay thon dài đặt trên nút khóa cửa xe, Nam Cung Kình Hiên đè xuống, nghe tiếng mở cửa xe của người phụ nữ bên cạnh, nhưng cô kêu lên một tiếng đau đớn rồi bị ngăn cản trở lại, đôi mắt thâm thúy của anh nhìn sang, thấy thân thể mềm yếu của cô còn bị dây an toàn nịt lại.



Dụ Thiên Tuyết đau đến hít vào, vừa rồi cử động quá mạnh, dây an toàn cơ hồ làm cô bắn trở về.



Nam Cung Kình Hiên thò người qua giúp cô cởi dây an toàn ra, gương mặt anh tuấn bức người phóng đại trước mặt Dụ Thiên Tuyết, nói thật nhỏ: “Dáng dấp thằng bé rất giống anh đúng không? Hẳn là em cũng phát hiện, nhất là đôi mắt và cái miệng, giống như đúc.”



Một tiếng "Chát!" giòn vang, Nam Cung Kình Hiên cảm nhận được mặt mình bị bàn tay của cô hỏi thăm lần nữa.



“Đó không phải là con của anh!”



Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết mang theo hận ý, dùng động tác nhanh nhất cởi dây an toàn ra, đẩy anh ra xuống xe chạy đi.



Thật sự là trốn xuống xe, bởi vì nhìn thấy Tiểu Ảnh, mặt cô lúc đỏ lúc trắng, còn mơ hồ ngân ngấn nước mắt, giống như là trốn khỏi chiếc xe kia, tránh né xe đạp của các phụ huynh đang qua lại, đi về phía bên này.



“Tiểu Ảnh!” Dụ Thiên Tuyết nhìn thấy bóng dáng con trai, đau lòng mà lo lắng kêu to.



“Mẹ!” Tiểu Ảnh ngoan ngoãn chạy tới, không nhịn được lại nhìn  chiếc xe mà cô vừa bước xuống thêm mấy lần.



Ừm, rất phong cách, Lamborghini.