Chung Cực Toàn Năng Học Sinh

Chương 317 : Miệng Lưỡi Sắc Bén

Ngày đăng: 15:49 30/04/20


Miệng Lưỡi Sắc Bén



- ---------------------------------



Ninh Vũ bối rối, đám người Đào Hành nhờ vào quan hệ mới biết được quân đội vì chuyện này mà đưa tin.



Không bao lâu đám người đưa Ninh Vũ trở về.



- Ba ba, con muốn báo thù.



Sau khi trầm mặc hai ngày, Ninh Vũ bỗng nhiên nói ra.



- Chuyện báo thù đừng nên nhắc lại nữa.



Ninh Vương nhẹ nhàng lắc đầu nói.



- Chúng ta không đắc tội cô gái kia nổi đâu.



- Con biết mấy người liều mạng lắm ạ.



Ninh Vũ liếc bốn phía rồi nói.



- Tóm lại cô ta nhất định phải chết.



- Không được.



Ninh Vương không chút do dự mà phản đối.



- Ba nói rồi, chuyện này không thể nhắc lại nữa, chuyện báo thù đừng bao giờ nghĩ đến nữa.



- Ba ba, người biết rõ tính con mà.



Ninh Vũ nhìn Ninh Vượng, nhếch miệng cười nói.



- Chuyện này con sẽ không bỏ qua đâu, trừ khi con chết.



- Con!



Ninh Vượng đi tới đi lui trong phòng bệnh mấy bước rồi nói.



- Con có biết giết chết một vị Tướng quân có ý nghĩa gì không?



- Con biết rõ chuyện này sẽ điều tra ra con, nhưng con tin chắc con sẽ làm chuyện này một cách gọn gàng không ai có thể biết được.



Thời gian hai ngày nay, Ninh Vũ vẫn luôn nghĩ cách làm thế nào để giết Trương Lan.



- Nếu không có chứng cứ chính xác, quân đội không thể bức cung.



- Thật sự phải làm đến mức vậy sao?



Ninh Vượng trầm ngâm thật lâu cười khổ nói.



- Ba ba, xin lỗi.



Ninh Vũ kiên định nói ra.



- Nếu đã như vậy, nói cho ba biết một chút kế hoạch đi.



Ninh Vương chú ý đến vẻ kiên định trong mắt của con mình nên hỏi lại.



- Tất nhiên, chuyện này chúng ta phải làm thật sạch sẽ.



- Ba ba, con nghĩ chúng ta nên làm thế này...



Ninh Vũ nghe được Ninh Vượng đồng ý, khuôn mặt không khỏi lộ ra nụ cười.



rồi nói ra kế hoạch của mình.



- Kế hoạch của con quả thật gọn lẹ, nhưng ba vẫn thấy có một thiếu sót.



Ninh Vương cẩn thận cân nhắc kế hoạch của con trai.




Thiếu nữ nhìn Trương Lan nói.



- Có lẽ cô không biết tôi, tôi sẽ tự giới thiệu, tôi tên Lam Tiểu Điệp.



- Lam Tiểu Điệp?



Bây giờ Trương Lan mới biết rõ thiếu nữ trước mặt là ai.



- Cô là Thám hoa Giang Nam.



- Đúng.



Lam Tiểu Điệp nhẹ gật đầu.



- Cô biết Diệp Hạo hả?



- Diệp Hạo là bạn cùng lớp cấp 3 của tôi.



- Có thể kể cho tôi chuyện thời cao trung của Diệp Hạo được không?



Ánh mắt Lam Tiểu Điệp lóe lên.



Vấn đề Trương Lan hỏi có ý vị sâu xa.



Bởi vì chỉ có bạn gái mới lấy giọng điệu này để hỏi vấn đề đó.



Từ khi bắt đầu Trương Lan đã đánh dấu quyền sở hữu Diệp Hạo của mình rồi.



- Cô muốn biết về cái gì đây?



Lam Tiểu Điệp cười híp mắt hỏi.



Sắc mặt Trương Lan hơi biến đổi.



Cô muốn biết về cái gì đây?



Lam Tiểu Điệp đang thị uy sao?



Lời ngầm của câu nói này chính là, tôi biết tất cả về Diệp Hạo.



- Ở đây nói chuyện cũng không tiện lắm.



Trương Lan nhìn thoáng bốn phía nói.



- Nếu có thời gian tôi vẫn nên đi hỏi Diệp Hạo mới được.



Ý cười trên mặt Lam Tiểu Điệp vẫn không hề giảm.



- Diệp Hạo đối xử với tất cả cô gái vẫn đều nhiệt tình như vậy.



- Đợi chút nữa tôi phải hỏi Diệp Hạo một chút, có một bạn học xinh đẹp như vậy tại sao cho đến bây giờ cũng không nói cho tôi biết.



- Có thể thấy được, cô chỉ quen biết sơ sơ với anh ấy.



Nhìn con gái và Lam Tiểu Điệp đấu võ mồm, Lý Yến sợ rằng cả có khi động tay động chân ngoài đường ấy chứ.



- Trương Lan, các con lần lần sau trò chuyện tiếp đi, ba con còn đang chờ chúng ta về ăn cơm đấy.



- Vâng ạ.



Trương Lan đáp ứng.



- Vậy chúng ta lần sau trò chuyện tiếp.



- Được, lần sau nói tiếp.



Lam Tiểu Điệp nhẹ giọng nói.



Trong miệng hai cô gái đều là lần sau trò chuyện tiếp nhưng cả hai cũng không định lưu lại cách liên lạc với đối phương.