Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 319 : Giang sơn dễ đổi

Ngày đăng: 14:03 19/04/20


Màn đêm buông xuống, bầu không khí Nhật Bản đặc biệt trong lành, có thể nhìn thấy những ngôi sao sông Ngân rực rỡ khắp bầu trời.



Ăn xong bữa tối nhẹ kiểu Nhật, Dương Thần cũng không đi theo đám phụ nữ tới tắm suối nước nóng, mà trở về thẳng phòng, mở máy tính, cùng Macedonia và Solon bàn bạc về chuyện hôn lễ của Liễu gia một tuần sau.



Hai gã đàn ông bất lương cùng nhau, tính cách gây một đống tổn hại phá hoại, Dương Thần hiểu được chính mình cũng không cần thiết phải tham gia bày mưu tính kế, trực tiếp giao hết cho hai người bọn họ làm việc, chỉ cần nhấn mạnh Macedonia phải bảo vệ tốt An Tâm, mọi lúc âm thầm giám sát.



Ngồi gần cửa sổ sát sàn, Dương Thần nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, trong đầu nghĩ tới chuyện ban ngày nhìn thấy bóng dáng Thập Thất.



Rất nhiều hoài nghi khiến Dương Thần nghĩ không ra, liên tiếp hai lần nhìn thấy bóng dáng kia, Dương Thần mơ hồ cảm thấy không phải là trùng hợp.



Nhưng nếu Thập Thất vì nhìn thấy mình mà đi theo, hẳn là bản thân phải phát hiện có người theo dõi, đây cũng không phải vấn đề là kỹ năng theo dõi cao hay thấp, mà là bản năng rèn luyện qua nhiều năm, Dương Thần tự tin, trừ phi là đối thủ ngang tầm bản thân, nếu không, hắn nhất định sẽ nhận ra được hắn bị theo dõi.



Mà tại sao Thập Thất lại đi theo mình, mà lại không muốn gặp mình, Dương Thần cũng không quá bất ngờ, suy cho cùng trước sự việc như thế.... Bản thân cũng không có mặt mũi nào gặp cô, cô không chịu gặp mình cũng không có gì lạ.



Qua mấy tiếng đồng hồ, gió lạnh bên ngoài phòng thổi vào làm chuông gió trên ban công kêu leng keng.



Cắt ngang mạch suy nghĩ của Dương Thần, nhìn thời gian, đã sắp mười hai giờ đêm, cửa phòng vẫn không có người gõ cửa, hay là Lưu Minh Ngọc quên chuyện đến phòng mình? Hay là xấu hổ không muốn đến?



Dương Thần đang buồn bực, cửa cuối cùng vang lên mấy tiếng:



- Cốc, cốc, cốc.



Một bước dài tiến tới cửa, đẩy cửa gỗ Nhật truyền thống ra, quả nhiên là Lưu Minh Ngọc đứng trước cửa...



Tắm rửa xong Lưu Minh Ngọc thay bộ ki-mô-nô áo ngủ dành cho khách du lịch mà khách sạn chuẩn bị, bộ tóc đen được búi đơn giản sau đầu, cổ áo ngủ màu trắng loại rộng thùng thình, phong phú như thế, Dương Thần cũng có thể nhìn thấy sóng lớn mãnh liệt bên trong Lưu Minh Ngọc, hơn nữa, cũng không mặc thêm quần áo lót.



- Đừng nhìn, mau để em đi vào.



Lưu Minh Ngọc thấy Dương Thần nhìn chằm chằm vào cổ áo mình mãi không tha, sốt ruột thẹn thùng nói.



Dương Thần cười một tay kéo người phụ nữ vào trong ngực, đóng cửa lại.



Không chờ Lưu Minh Ngọc nói thêm cái gì, xoay người đem cô đặt ở trên chiếc giường lớn trải chăn mềm mại.



Trong mũi mùi thơm ngát tự nhiên của giường và mùi cơ thể phụ nữ tràn ngập, Dương Thần hưởng thụ hít thở, cười nói:



- Bảo bối, nếu em không đến, tôi phải đi đến phòng em tìm em.
Thấy Lưu Minh Ngọc không hỏi nữa, ngồi dậy hai tay thăm dò cổ áo ngủ rộng thùng thình của cô, nhẹ nhàng hướng hai bên cởi ra...



Qua nhiều giờ đồng hồ, âm thanh rên rỉ trong phòng mới dừng lại.



Lưu Minh Ngọc đổ mồ hôi đầm đìa nằm trong ngực Dương Thần, đôi mắt ngập nước khép hờ,áo ngủ khoác trên người hỗn độn, dáng điệu hết sức lực.



Dương Thần cũng còn đầy sinh lực, lại có hứng thú.



- Em kết luận được anh sao lại không bình thường, anh làm chuyện này thật lợi hại....



Lưu Minh Ngọc ai oán, mỗi lần cùng người đàn ông này làm xong, đều khiến cô muốn ngủ vài ngày.



Dương Thần cũng không biết nên tự hào hay nên xấu hổ, chính vì mình “Thiên phú dị bẩm”, không biết là vì luyện tập “Qua nhiều năm tạo nên kinh nghiệm”, hay vì từ gần mười tuổi bất đầu trải qua cửu tử nhất sinh, mấy năm nay cùng thực lực liên tiếp tăng thêm, mặc dù có chứng bệnh đại não khó chữa, nhưng chức năng sinh lý cũng càng trở nên dũng mãnh.



Dương Thần biết rõ bản thân trên chiến trường dũng mãnh như thế nào, cho nên mặc dù chưa đủ, cũng không cưỡng ép Lưu Minh Ngọc thêm vài lần nữa.



Lưu Minh Ngọc lắc đầu:



- Ngủ cùng anh ở đây, bị Hồng Yến phát hiện ra phải làm sao, em không còn mặt mũi gặp mọi người.



Dương Thần nghĩ lại cũng thấy, tuy rằng nói bản thân không để ý, nhưng mọi người luôn có niềm kiêu ngạo của chính mình.



Lưu Minh Ngọc đứng thẳng dậy, hơi ủ rũ, nhưng gắng gượng có thể đứng lên.



Buộc lại đai lưng áo ngủ của mình, Lưu Minh Ngọc loạng choạng đứng dậy...



Nhưng còn chưa đứng vững, cả phòng đột nhiên chấn động một hồi.



- Á!



Thân hình Lưu Minh Ngọc thoáng cái lại lần nữa ngã vào trong ngực Dương Thần.



Tiếp theo chấn động, phòng ở bắt đầu không ngừng rung lên, ti vi, đèn treo tường, ngăn tủ đựng sách, cửa sổ... toàn bộ đều bắt đầu rung động.



- Là động đất?