Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 868 : Gật đầu lắc đầu

Ngày đăng: 14:10 19/04/20


Tuy rằng Dương Thần rất muốn đến đó ngay lập tức, nhưng vẫn phải về nhà thay quần áo, rồi lại lái xe đi, khi lái xe tới được khu triển lãm của Quốc Tế Ngọc Lôi, thì cũng đã khá muộn rồi.



Nhìn thấy toàn người nổi tiếng, Dương Thần vuốt mặt, cười khổ sở cầm lấy điện thoại, bấm dãy số của Lâm Nhược Khê.



Nhưng điện thoại còn chưa kêu đến hồi chuông thứ ba, thì đã bị tắt!



Dương Thần ngẩn người ra, xem ra người phụ nữ này lại đang giận dỗi rồi, đành phải gọi điện cho Triệu Hồng Yến, dù sao cô ấy cũng là trợ lý lúc nào cũng kè kè bên cạnh, nên có gọi cho cô ta cũng không khác gì gọi cho Lâm Nhược Khê.



Triệu Hông Yến dường như cũng phải do dự hồi lâu mới dám nhận điện thoại,



- Dương Thần, có chuyện gì vậy?



Dương Thần cười nói:



- Đừng vòng vo với tôi nữa, Nhược Khê ở đâu?



Ở đầu bên kia truyền đến giọng nói trong trẻo của Lâm Nhược Khê:



- Hồng Yến, cúp máy đi, đừng để ý đến anh ta!



Triệu Hồng Yến cảm thấy rất khó xử, xấu hổ cười nói:



- Dương Thần, buổi chiều còn có nhiều khách quý đến dự, không ít bạn bè quốc tế, vị trí của anh để trống cả buổi sáng đấy.



Sau khi đại khái cũng biết được vị trí, Dương Thần lại hỏi mấy nhân viên nữa, mới đến được đại sảnh trung tâm của hội nghị.



Bàn hội nghị hình tròn, rất rộng, chỗ ngồi đều đã kín cả, mọi người, cả nam lẫn nữ đều ăn mặc sang trọng, hầu hết đều là những người mà Dương Thần không quen.



Lâm Nhược Khê ngồi ở vị trí trung tâm nhất, nhìn thấy Dương Thần lỗ mãng đẩy cửa xông vào, còn không ngừng nhìn mình cười toe toét, hận không thể làm bộ như không quen biết người đàn ông này.



Đêm qua chắc là cũng không tệ, mới có một đêm, mà người đàn ông này đã biến thành bộ dạng như thế này sao!?



Dương Thần kéo kéo phần áo ở bả vai, cũng không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của những người khác đang nhìn mình, bình thản ngồi xuống.



Vừa mới ngồi xuống, bóng hình ngồi đối diện không khỏi khiến cho hắn phải nhíu mày.




Lâm Nhược Khê nhìn thấy ánh mắt si mê của Dương Thần dành cho mình, trong lòng mừng thầm, hai má đỏ bừng cẩn thận hỏi lại:



- Có đẹp không?



Dương Thần ngây ngô gật gật đầu, rồi sau đó lại lắc đầu.



Lâm Nhược Khê chau mày,



- Rốt cuộc là có đẹp không, gật đầu rồi lại lắc đầu là ý gì?



- Gật đầu là đẹp, lắc đầu...



Dương Thần nuốt nước miếng, nói:



- Bởi vì nó đã vượt quá phạm trù của “đẹp” rồi, anh không có cách nào hình dung được.



Lâm Nhược Khê mới thở phào nhẹ nhõm, lấy tay cuốn cuốn lấy những lọn tóc đen nháy của mình, nhẹ nhàng bước ra, xoay một vòng, như một dải lụa mỏng, giống một đóa hoa bách hợp nở rộ, mang theo một làn gió thơm ngát.



- Cũng chẳng còn cách nào khác, hôm nay có rất nhiều ngôi sao đến tham dự, lại còn không ít những đạo diễn lớn, còn không ít người nổi tiếng nữa, cho nên mọi người nhất định sẽ đều trang điểm rất lộng lẫy... Mặc dù em không phải là ngôi sao truyền hình, nhưng lại là chủ nhà nên cũng không thể quá tùy tiện được, dù sao cũng là bộ mặt của Ngọc Lôi, nên không thể không xinh đẹp được.



Lâm Nhược Khê hít một hơi thật sâu,



- Eo hơi chặt một chút, nhưng cũng không kịp thay nữa rồi, bộ váy này là sự lựa chọn cuối cùng của em trong ngày hôm nay rồi... A!



Lâm Nhược Khê sợ hãi hét lên một tiếng, bởi Dương Thần tự nhiên xông lên, ôm chầm lấy mình!



- Anh... anh làm cái gì vậy a, nhăn nhúm hết cả lễ phục rồi!



Lâm Nhược Khê cười mắng Dương Thần.



Dương Thần hướng đến cái cổ trắng nõn nà của cô, dùng sức hôn cuồng nhiệt, rồi nghiêm mặt nói:



- Nhược Khê bảo bối, hay là em đi thay bộ lễ phục khác đi, anh sợ em mặc bộ lễ phục này, thì tất cả những người phụ nữ đến dự tiệc hôm nay đều xấu hổ mà nhảy lầu tự tử mất!