Con Gái Nhà Nông

Chương 137 : Mua bán nhân khẩu

Ngày đăng: 23:04 20/04/20


Editor: ChieuNinh_dd.lequydon



Từ trên huyện trở về, Vương Phúc Nhi thương nghị mua vài nha đầu và bà tử, giúp đỡ trong nhà làm việc. Về phần mua mấy nha đầu, ban đầu nói mua mấy người đến lúc đó xem như là đồ cưới cấp bù cho đại tỷ và nhị tỷ. Chẳng qua Vương Phúc Nhi và Thích thị cân nhắc một chút, lại cảm thấy không ổn. Hiện tại đại tỷ và nhị tỷ đã là người nhà người ta, khẳng định có thể sai sử nha hoàn bà tử, lúc này ngươi hấp tấp cấp tặng người đi qua, không phải đánh lên mặt nhà chồng người ta sao? Lại nói, người ta ngay cả tiền cho nhi tức mua nha hoàn cũng không có sao?



Việc này cũng không thể làm như vậy, vì thế liền quyết định mua một nha đầu, đến lúc đó cho Vương Phúc Nhi dẫn đi theo, lại mua một bà tử, bình thường làm việc nấu cơm gì đó, cũng có thể trò chuyện với Thích thị, còn phải mua gã sai vặt cho Vương Tiểu Bảo, về sau đọc sách cũng có thể đốc thúc hắn.



Sao Vương Phúc Nhi cảm giác lần này lên cấp một tầng, cũng có thể mua bán người đây?



Hiện tại trong nhà cũng có bảy tám mươi mẫu đất, là thật sự địa chủ, còn có cái cửa hàng đang bận rộn buôn bán, mặt khác vài năm trước Vương Phúc Nhi cũng mua cửa hiệu mặt tiền cho thuê, vài năm này trong tay cũng tích góp từng tí một được không ít tiền.



Được rồi, nhìn số tiền này, Vương Phúc Nhi quyết định, mua người! Ta cũng hưởng thụ một phen cuộc sống có người hầu hạ.



Hắc hắc, chỉ sợ cha nương không quen, bọn họ đều là nông dân sinh trưởng ở nông thôn, nếu cơm đến há miệng y phục đến vươn tay, còn thật là khó chịu đây. Cho nên chỉ mua một bà tử, nha đầu về sau mang đi qua. Trước đi theo một hai năm, sinh ra cảm tình và tín nhiệm mới tốt.



Vương Đồng Tỏa cũng muốn thê nhi của mình có được ngày lành, cho nên đối với việc này không có phản đối, chỉ là nói: "Tiểu Bảo mới bao nhiêu tuổi, lại là nam oa, mua gã sai vặt cho hắn, về sau còn không được cái gì cũng không phải sẽ làm thiếu gia sao? Sẽ không mua cho nó. Nam oa tự mình động thủ quan trọng nhất." Nhớ năm đó, chúng ta đồng lứa này, khi lớn giống như Tiểu Bảo đều xuống ruộng làm việc, tiểu tử Tiểu Bảo này cũng chưa từng một lần xuống ruộng, thật hưởng phúc.



"Cha, không phải về sau Tiểu Bảo của chúng ta là muốn đi khảo tú tài sao? Lúc này đi ra bên ngoài, có người đi theo, dù sao so với một người vẫn tốt hơn. Bao nhiêu người đọc sách, đều bởi vì không được chăm sóc tốt, sinh bệnh, làm cho tiền đồ bị chậm trễ? Chúng ta tìm gã sai vặt cho Tiểu Bảo, chính là để cho hắn hầu hạ Tiểu Bảo đọc sách thật tốt, về sau đến bên ngoài cũng sẽ không bởi vì dạng chuyện này mà chậm trễ. Thừa dịp Tiểu Bảo còn nhỏ, chúng ta cũng mua đứa nhỏ cỡ tuổi cùng với Tiểu Bảo, về sau cũng là giúp đỡ Tiểu Bảo nữa. Hắc hắc, nếu Tiểu Bảo chúng ta có cái mệnh kia, về sau nói không chừng cũng là cử nhân lão gia, tiến sĩ lão gia, đến lúc đó còn không phải cần càng nhiều người hầu hạ sao? Bên người có một hai người đáng tín nhiệm, so với gì cũng mạnh hơn. Không phải nói một hảo hán giúp bằng ba người sao? Con thấy vừa vặn. Chỉ là nếu Tiểu Bảo không có cái kia mệnh, vậy về sau chuyện trong nhà không phải đều là giao cho Tiểu Bảo? Hiện tại chúng ta là tìm người chạy chân cho Tiểu Bảo."



Thích thị nghe xong Vương Phúc Nhi nói, cũng nói: "Cha bọn nhỏ, ta thấy Phúc nhi nói đúng, chàng xem xem chúng ta cũng có nhiều đất như vậy, về sau Tiểu Bảo làm địa chủ thì bên người cũng phải có người. Ta thấy Chu địa chủ ra ngoài chính là một đám người, dù gặp phải du côn lưu manh người ta cũng không dám bắt nạt."



Trong lòng Vương Phúc Nhi cười thầm, nương mình so sánh, thật sự là, tốt!


Vương Phúc Nhi biết tâm đồng tình của nương lại tới nữa, chỉ là tâm đồng tình này cũng chỉ có thể là nhất thời, nếu thời thời khắc khắc lúc nào cũng có tâm đồng tình, vậy chúng ta còn mua người làm gì? Vương Phúc Nhi quyết định đợi lát nữa phải nói rõ với nương, lúc này đồng tình bọn họ đáng thương, cũng không phải giúp bọn hắn, đến lúc đó dưỡng bọn họ thành cái tính tình không tốt, chọc ra chuyện lớn, đến lúc đó đi chỗ khác, vậy cũng là chịu khổ, ân uy cùng ban mới tốt. Nếu ngươi thật sự coi hạ nhân mình mua trở thành huynh đệ tỷ muội, vậy thật đúng là hại người.



Vương Phúc Nhi cũng quyết định không thay đổi xưng hô ba người này, cứ dựa theo tên của bọn họ mà kêu.



Chờ sau khi Vương Đồng Tỏa và Vương Tiểu Bảo trở về, ngược lại Vương Đồng Tỏa không có gì ngạc nhiên, Vương Tiểu Bảo thì nhìn Tiểu Ngưu tử từ trên xuống dưới, nhìn đền nỗi Tiểu Ngưu tử thực ngượng ngùng, đầu cũng sắp đụng xuống đất: "Được rồi, Tiểu Bảo, đừng đùa Tiểu Ngưu tử, về sau hắn sẽ đi theo đệ, mài mực cho đệ, đệ đi đến trường hắn cũng đi theo, đệ đối vơi người ta tốt một chút, biết không?"



Vương Tiểu Bảo vội nói: "Tam tỷ, đệ biết, mấy bạn cùng trường của đệ đều có thư đồng, về sau hắn chính là thư đồng của đệ, có đúng hay không?"



"Ừ, chính là cái ý tứ kia, nhưng mà đệ cần phải đọc sách cho tốt, đệ xem cha và nương vì đệ đọc sách, cũng đã mua thư đồng về cho đệ." Vương Phúc Nhi nói.



Vương Tiểu Bảo gật gật đầu: "Đệ đã biết, nhất định sẽ đọc sách thật tốt, vậy Tam tỷ, Tiểu Ngưu tử phải ở đâu?"



"Ở gian ngoài phòng của đệ, buổi tối nếu đệ muốn uống nước gì đó, hắn cũng có thể đi theo, nhưng mà, đệ không thể cố ý ép buộc người khác biết không?"



"Đã biết, Tam tỷ chính là dong dài, tỷ cứ yên tâm đi, đệ cũng đã làm cậu người ta, biết chuyện gì nên làm chuyện gì không thể làm." Vương Tiểu Bảo nói.



Vương Phúc Nhi không nói gì.



Sau khi mua ba người này trở về, Thích thị và Vương Phúc Nhi đều thoải mái không ít. Thích thị lấy cái cuốc ra, chuẩn bị làm cỏ trong viện, xương cốt nên hoạt động nhiều, bằng không thật không thoải mái. Ngược lại Lý tẩu tử muốn tiếp nhận, chỉ là Thích thị không cho, không làm việc, cả người không dễ chịu.



Hết chương 137.