Công Tước
Chương 31 : Không có cảm giác an toàn
Ngày đăng: 18:11 30/04/20
Rời khỏi quán ăn nhà Đoàn Tiêu, Bộ Sinh đưa cô về nhà, xe chạy bon bon trên con đường dẫn đến núi Cung Thành.
Cung Ngũ mơ mơ màng màng buồn ngủ, nghiêng đầu tựa lên vai Bộ Sinh lúc nào cũng không biết. Vai nặng trĩu, mùi hương thơm mát tỏa ra từ cơ thể thiếu nữ xộc vào mũi anh. Bộ Sinh híp mắt, trong đôi mắt đen sâu thẳm mang theo chút cảm xúc nguy hiểm. Anh đưa tay, cẩn thận đỡ đầu cô nghiêng xuống, điều chỉnh lại cơ thể của cô, để cô nằm trên đùi anh.
Chân của Cung Ngũ đột nhiên đạp “Bịch bịch” hai cái vào cửa sau xe.
Bộ Sinh nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, cô bị âm thanh của chính mình làm bừng tỉnh, mơ hồ chớp chớp mắt, sau đó lại ngủ tiếp.
Bộ Sinh không nhịn được bật cười thành tiếng, Cung Ngũ vẫn tiếp tục ngủ.
“Tiểu Ngũ?” Bộ Sinh thấp giọng gọi cô, “Tiểu Ngũ, tỉnh rồi à?”
Cung Ngũ vẫn chưa tỉnh, tiếp tục ngủ.
Bộ Sinh không lên tiếng nữa mà cúi đầu, chuẩn xác chiếm giữ đôi môi cô. Mềm mại, thơm dịu, khiến trái tim anh lay động. Anh ngẩng đầu, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, trắng nõn mềm mại mịn màng, đây là làn da chỉ các thiếu nữ mới có.
Xe bị xốc mạnh một cái, Cung Ngũ bị đánh thức, ánh mắt cô mơ màng nhìn tất cả khung cảnh trước mắt. Sau đó, cô duỗi chiếc eo dài lười biếng một cái, dáng vẻ như xác chết nằm đó bất động, một lúc lâu sau mới từ từ bò dậy, há miệng ngáp dài một cái, ngây ngốc ngồi đó, không nhúc nhích gì.
Bộ Sinh mỉm cười: “Ngủ ngây người rồi?”
“Tôi vừa nằm mơ.” Cung Ngũ nói: “Bị chó đuổi, tôi ra sức đá mới có thể đá con chó ra xa.” Cô cau mày, đưa tay sờ sờ miệng mình, nói: “Con chó còn dám liếm mặt tôi nữa, thật đáng ghét!”
Bộ Sinh: “... ”
“Bộ Sinh, ngày mai có phải anh phải đi làm không?” Cung Ngũ hỏi.
Lúc giám đốc Hứa đến nghe nói cô đã đến từ sớm, trong lòng còn thầm nhủ cô bé này đúng là đáng tin, tuổi còn nhỏ nhưng cũng xem như khá kiên định.
Ông vào đại sảnh, các bảo bối khác đã vây lấy ông: “Giám đốc Hứa, lần này ngài quả là thiên vị quá rồi, bọn em đều phải thay đồng phục, dựa vào cái gì mà cô ta không thay chứ? Chủ nghĩa đặc quyền sao?”
Giám đốc Hứa đưa tay tỏ ý bảo bọn họ yên lặng một chút: “Cô ta mới đến thực tập, hai ngày nay đang làm quen môi trường thôi... ”
“Lúc bọn em thực tập cũng phải mặc mà, hôm qua đã có khách hỏi em, có phải cô ta là nhân vật lớn gì không? Nhiều người như vậy, chỉ một mình cô ta là khác biệt, khách đến không phải đều vây quanh cô ta sao?”
Giám đốc Hứa chỉ có một cái miệng đâu thể đấu lại bọn họ mấy chục cái miệng chứ, “Được rồi được rồi, yên lặng hết đi, tôi biết rồi.”
Ông bước đến cửa phòng kính, đưa tay lên gõ cửa: “Tiểu Ngũ.”
Cung Ngũ ngẩng đầu, “Xin chào giám đốc Hứa.”
“Đã quen chưa?” Ông mỉm cười híp mắt, “Khó trách cô đánh tốt vậy, luyện tập cũng rất nghiêm túc.”
“Đã quen rồi.” Cung Ngũ đáp, “Cũng tạm thôi, phải rồi giám đốc Hứa, khi nào tôi mới được phát đồng phục?”
Cô khác với mấy người khác, đứng ở đây có chút kỳ quái. Ngày hôm nay không mặc đồng phục, cô cứ cảm thấy bản thân không phải nhân viên ở đây, một chút cảm giác an toàn cũng không có.
Không có cảm giác an toàn không quan trọng, cô chỉ sợ bản thân không nhận được tiền lương!