Cung Khuyết

Chương 90 :

Ngày đăng: 11:13 30/04/20


Tất cả không nằm ngoài dự đoán của A Nam, Tống ma ma một mực khẳng định rằng bà ấy không muốn ở lại trong cung Tử Lưu. Là tự bà ấy đến tìm Phùng Yên Nhi đòi thể diện. Bà ấy cho chúng ta nhìn vết thương khắp người, xanh xanh tím tím rất khó coi, khiến cho mẫu hậu cũng than thở không dứt, không thể nói được gì nữa. Tống ma ma cũng là lão ma ma lâu năm trong cung, dù sao cũng có chút thể diện, không có lý nào lại bị người ta đánh.



Chuyện này chỉ đành phải ép xuống không đề cập tới, chỉ khiến mẫu hậu càng thêm chán ghét Phùng Yên Nhi. Về phần Tiễn Bảo Bảo nói rằng Phùng Yên Nhi gọi nàng ta đi ra ngoài đúng lúc Lâm mỹ nhân sắp sinh, chuyện này ta cũng tra xét, Phùng Yên Nhi thật sự bị bệnh, là hàn chứng. Cũng không biết là do ta cho nàng ta ăn tam thất hay là do nàng ta tự uống hoa đào lộ mà bị. Tóm lại là bị bệnh phải nằm trên giường. Chỉ là, ta đoán chừng nàng ta sẽ nhanh chóng khỏi bệnh, khỏe lại rồi sẽ lại sục sôi ý chí chiến đấu.



Trái ngược với A Nam, mẫu hậu gật đầu nói: "Chuyện này có công của Sở Hiền phi, con có món đồ gì quý hiếm thì thưởng cho nàng đi."



Ta qua loa đáp ứng, trong đầu nghĩ thầm, ta có thể có cái gì tốt khiến A Nam thích thú, ngay cả một chí tôn hoàng đế nắm trong tay cả thiên hạ như ta còn chưa chắc đã khiến nàng thích thú. Ta chuẩn bị buổi tối dùng thân thể đã tắm rửa sạch sẽ đứng trước mặt A Nam, không biết có thể khiến nàng cười một tiếng hay không.



Cho dù như thế nào đi nữa, rốt cuộc trong cung có thêm một đấng nam nhi, cả mẫu hậu và ta đều rất vui mừng. Trong mấy ngày đầu, mỗi ngày mẫu hậu lại có thêm một việc, chính là đến cung Tử Lưu ôm cháu nội. Người không chỉ đi một mình, có lúc còn phái người đến gọi ta. Ta không thể không đi theo mẫu hậu mấy lần, vài ngày sau, ta và mẫu hậu đều không vui vẻ như lúc đầu nữa.



"Diệu Nhi, con có cảm thấy đứa bé này quá..." Mẫu hậu không nói tiếp.



Ta đã sớm cảm thấy, chỉ là không dám nói ra mà thôi. Dù sao ta cũng đã từng làm cha, biết đứa bé mới sinh không an tĩnh như vậy. Hai nữ nhi A Ô và A Mễ của ta mỗi ngày đều ra sức ăn ra sức ngủ, động một tí liền khóc oa oa. Đứa bé này không như vậy, cho dù ta và mẫu hậu đến lúc nào, nó cũng không hề khóc. Nhìn nó ăn cái gì cũng không hăng say, ăn rất ít, phần lớn thời gian là ngủ.



Loại an tĩnh như thế này nếu nói là ngoan thì lại khiến ta cảm thấy có chút khác thường.



Chỉ là ta nhìn thấy Lâm mỹ nhân đã khỏe lại, mỗi ngày đều vui vẻ nhìn cục cưng của mình, trên mặt cũng dần có huyết sắc, mặc dù đối với người khác vẫn hết sức đề phòng, nhưng ít ra là không còn gặp người nào đánh người đó nữa. Ta có mấy lời, lại không đành lòng nói ra.



Mẫu hậu cắn răng: "Không có việc gì, Đại Triệu không có quy định nhất định phải là con trai trưởng kế vị. Diệu Nhi chính là Lão Tứ. Đứa bé này có thể chỉ là hơi yếu một chút." Mẫu hậu than thở nói: "Về sau sẽ khá hơn. Đứa đầu tiên, hơi yếu một chút thôi." Mẫu hậu giải sầu cho ta, cũng là giải sầu cho chính người.



Ta không lên tiếng, nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu.



Buổi tối ta nói chuyện này với A Nam, ngược lại thì A Nam rất bình tĩnh, nàng chưa bao giờ đến nhìn qua đứa bé kia, nhưng dường như trong lòng nàng hiểu rõ: "Đến hôm đầy tháng, bảo Lý Tế cùng mấy người trong Khâm Thiên Giám tìm một chữ tốt để đặt tên đi." A Nam nói, sau đó lại đọc một câu kinh Phật: "Bồ Tát sẽ phù hộ đứa bé này bình an trưởng thành." Nàng chỉ nói một câu, không nói thêm gì nữa.



Lúc này, mành hoa trong phòng A Nam nhảy múa theo gió, thỉnh thoảng cuốn theo cảnh sắc trong viện vào mi mắt ta. Ta thấy dưới cây bách trong nắng chiều đã có chút sắc xanh, thấy từ trong bùn đất đã mọc lên vài chồi non xanh biếc. Trong lòng cảm thấy có chút hy vọng. Có lẽ đứa bé kia lớn lên một chút sẽ tốt hơn, ta tự an ủi mình như vậy.



"Vẫn là A Nam nhanh chóng sinh cho ta một đứa đi. A Nam nói sẽ sinh con, ta ngày ngày đều trông ngóng A Nam, sẽ không mượn đến người khác chăm sóc cho nàng." Ta nói với A Nam. Lúc nói những lời này, trong lòng ta cũng trầm xuống, thật ra thì ta cũng biết tại sao đứa bé kia yếu như vậy, nói cho cùng vẫn là do ta không để ý đến nó.
A Nam ngay cả mắt cũng không thèm mở ra: "Là thư của Mính Hương tiên sinh phải không? Toàn là mùi rượu."



Ta sửng sốt một chút. A Nam chỉ nói một câu, liền khiến lòng ta như mưa xuân ngoài cửa sổ gặp phải bông tuyết.



Thật ra thì ta vẫn muốn biết, nếu ngày đó A Nam theo mẫu hậu đến phủ công chúa, vừa hay nhìn thấy mẫu hậu và Đặng Hương xung đột, rốt cuộc nàng sẽ làm như thế nào. Hoặc là giả như ta và Đặng Hương có xung đột thì sao? A Nam sẽ về phe người nào? Mấy ngày qua, vấn đề này vẫn quanh quẩn trong đầu ta, âm thầm đeo bám ta, khiến cho trong lòng ta vẫn luôn có một chút mất mát như vậy.



Về mặt lý trí, ta biết mình không nên rối rắm với những chuyện xưa này, làm như vậy sẽ chỉ khiến mấy kẻ tiểu nhân chê cười. Nhưng từ sâu trong lòng ta, ta lại không thể không để ý đến quan hệ giữa A Nam và Đặng Hương. Khối ngọc bài kia vốn là tín vật đính ước theo phong tục Nam Sở, đây chính là ta tận mắt nhìn thấy ở kiếp trước. Thay vì nói là ta vì khối ngọc bài kia mà bổ A Nam một kiếm, không bằng nói là A Nam dùng khối ngọc bài kia mà cắm một cây gai lớn trong lòng ta.



Ta muốn nhổ cây gai trong lòng này, nhưng lại không biết xuống tay từ đâu.



Ta vẫn luôn giả bộ rộng lượng, cảm thấy không thể để mất thể diện. Thế nhưng trong lòng ta biết, ta vẫn luôn để ý, ta và một người đàn ông khác cùng tranh đoạt vị trí duy nhất trong lòng A Nam, ta chưa chắc đã giành phần thắng. Cũng may tất cả những điều này, ta chỉ giấu trong lòng mình, không để cho ai khác biết.



Kẻ địch thật sự của ta có lẽ không phải là Đặng Hương, mà thật ra là chính ta.



Mưa rơi bên ngoài làm ướt song cửa sổ, tí tách đánh nát lòng người.



"Hôm nay A Nam cùng ta đi gặp Đặng Hương đi." Ta cố tỏ ra nhẹ nhõm: "Thuận tiện đi đón Huyền Tử về." Ta đứng đối diện, nói với tiểu bảo bối đang co rúc trên giường.



A Nam lập tức mở mắt ra, tò mò liếc ta một cái.



Ta được Như Ý hầu hạ mặc xong y phục, chuẩn bị đi vào triều.



"Chuyện ta sai Mính Hương tiên sinh làm đã có chút manh mối." Ta cố bày ra nụ cười nhẹ nhõm: "Vốn là nói để cho hắn vào thành gặp ta. Nhưng ta lại nghĩ, không bằng chúng ta đi gặp hắn. Dù sao thì chỗ hắn ở cũng không xa." Không xa sao? Đi xe ngựa lên núi cũng phải mất nửa ngày: "A Nam chuẩn bị mấy vò rượu ngon mang theo, để cho ta và Mính Hương tiên sinh uống một phen không say không nghỉ." Ta và Đặng Hương, không biết tửu lượng của ai tốt hơn.



Đôi mắt của người trên giường kia hoàn toàn trợn tròn. Trước khi ta xoay người, A Nam cao giọng lên tiếng: "Hoàng thượng chờ ta một chú, ta theo hoàng thượng vào triều."