Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn Rỗi
Chương 15 : Bùi tử quân
Ngày đăng: 09:50 18/04/20
Đứng trước mặt nàng, là một đứa bé trai mặc áo gấm màu lam, tóc trên đầu được buộc bởi một cái kim quan bằng ngọc. Có thể tuổi lớn hơn so với Triệu Hoằng Lâm hoặc nhỏ hơn, khuôn mặt trắng nõn, hai mắt đặc biệt tú khí, nụ cười như ánh mặt trời.
Triệu Tương Nghi dùng sức mở to hai con mắt, thầm nói mình không phải là hoa mắt chứ, Triệu gia thôn khi nào xuất hiện một hài tử thanh tú quý khí như vậy à.
“Khụ…” Triệu Tương Nghi một hơi kìm nén khiến cho mặt đỏ tai tía, trong lòng thầm nói sao mình có thể trợn mắt trừng người ta như thế, thật đúng là không có tiền đồ mà, không có sức chống cự gì hết …. Đứa bé kia chưa đầy mười tuổi, mình cư nhiên lại có thể không cẩn thận lặng lẽ đỏ mặt rồi!
Mẹ nó! Có phải hay không tại nàngở trong cái thôn này quá lâu nên mặt mày xanh xao à, cư nhiên đến một tiểu chính thái cũng không buông tha! (J: * phụt nước lần hai *)
“Tiểu muội, muội không sao chứ?” Triệu Hoằng Lâm vội vàng đưa tay đặt lên trán Triệu Tương Nghi, sợ nàng bị bệnh hoặc là khó chịu, nhưng cẩn thận nhìn lại, nàng cũng không có phát sốt nha, nhưng vì cái gì mà khuôn mặt nhỏ nhắn lại hồng hồng lên thế.(J: thấy mỹ nam ấy mừ)
“Khụ khụ… Không, không có việc gì…” Triệu Tương Nghi ổn định lại trái tim đang đập thình thịch lên, sau đó ngượng ngùng nhìn đại ca cười cười, cuối cùng không có sức lực vùi đầu xuống đất tránh đi.
Trong lòng nàng không khỏi có vô số lần khinh bỉ chính bản thân mình, không ngừng tự nói với mình rằng, đó là một hài tử chưa đến mười tuổi à!
“Ngại quá, ta là lần đầu tiên tới đây, bị lạc đường, xin hỏi các ngươi có biết một người tên là Triệu Hữu Căn hay không?” Bé trai tư văn hữu lễ đối với hai huynh muội hỏi lại một lần nữa.
Triệu Hoằng Lâm vốn là không phải là người nhiệt tình gì, thêm nữa những chuyện gần đây khiến cho hắn trở nên lạnh nhạt hơn, bên này đối với câu hỏi của nam hài tử trước mắt, hắn cũng chỉ thản nhiên đáp lại một câu: “Ngươi và Triệu Hữu Căn có quan hệ gì với nhau?”
Hắn đúng là có biết Triệu Hữu Căn, chính là huynh đệ tốt của phụ thân Triệu Tín Lương khi còn trẻ, mấy năm nay cũng không có ở lại Triệu gia thôn mà là lên trấn làm bộ khoái, người một nhà đều đi đến trấn Thanh Hà ở.
Lúc này đột nhiên xuất hiện một nam hài tử ăn mặc quý khí tìm Triệu Hữu Căn, nên Triệu Hoằng Lâm có chút ý nghi ngờ lai lịch của nam hài tử này, bởi vậy cũng không muốn suy nghĩ thêm, nên không có trực tiếp trả lời nam hài đó.
“A, là như thế này.” Bé trai rất buồn bực đối với tính cách lạnh nhạt của Triệu Hoằng Lâm, nhưng hắn tính tình vui tươi, cũng không tính toán nhiều như vậy, chỉ lễ phép tiếp tục giải thích nói, “Triệu thúc thúc là bằng hữu của phụ thân ta, hôm nay thúc ấy đặc biệt dẫn ta đến đây chơi, chính là vừa rồi sau khi xuống xe ngựa, ta bởi vì quá ham chơi nên lạc đường, càng chạy càng xa, ta sợ thúc ấy vì lo lắng cho ta mà tìm kiếm xung quanh, cho nên mới vội vã tìm người hỏi đường, nghĩ có thể sớm một chút cùng thúc ấy gặp lại.”
Triệu Tương Nghi cũng có biết Triệu Hữu Căn, thấy nam hài tử này không giống như nói dối, lại nghĩ đến bộ dáng tư văn hữu lễ của hắn, nên giành nói trước Triệu Hoằng Lâm: ” Hóa ra huynh là do Căn thúc thúc dẫn đến đây nha, thúc ấy và phụ thân của ta có quen biết với nhau đó, muốn tìm thúc ấy cũng rất dễ à.”
“Thật sao!” Hai mắt nam hài tỏa sáng, nhìn Triệu Tương Nghi cười nói, “Vậy làm phiền muội rồi, Tiểu muội muội.”
Thuỷ quang liễm diễm tình phương hảo,
Sơn sắc không mông vũ diệc kỳ.
Dục bả Tây hồ tỷ Tây Tử,
Đạm trang nùng mạt tổng tương nghi
Bản dịch:
Uống rượu ở Tây Hồ lúc đầu trời tạnh, sau mưa
(Người dịch: Nam Trân)
Dưới nắng long lanh màu nước biếc
Trong mưa huyền ảo vẻ non tươi
Tây hồ khá sánh cùng Tây tử
Nhạt phấn nồng son thảy tuyệt vời
[2] Ngàn lần nói rằng đoạn này chẳng biết edit đúng hay sai nữa, chẳng có xem Lâm Đại Ngọc nên chẳng biết gì về truyện này hết. Cũng đã tìm khắp gg cũng chẳng biết ” Thượng Nhất Thế” là ai hết hoặc nếu có cũng chẳng hiểu ở trên ấy nói gì nữa, rất là mù mờ
[3] Hoan thanh tiếu ngữ: cười nói vui vẻ