Cuộc Sống Ở Bắc Tống
Chương 4 : Vương thị bắt bẻ
Ngày đăng: 00:35 19/04/20
Đến giờ cơm chiều Phương thị và đoàn người mới trở về, ai ai cũng lộ
vẻ mỏi mệt, nhìn như mất hết sức. Thì ra Phương thị nghe nói đầu thôn
Đông có hộ gia đình đầy đủ gia vị, liền dẫn theo Trương Bát nương đi,
tính dạy cô phân biệt, bất đắc dĩ Trương Bát nương thiên phú nấu ăn
không có, ép buộc nửa ngày không thể nhận biết toàn bộ, bà ta đành xin
mỗi thứ một ít về, dự định ngày ngày gia tăng giảng dạy, thề muốn cho
Vương thị lần sau đến vạch lá tìm không ra sâu.
Trương Bát nương nhìn một bàn gia vị thở ngắn thở dài. “Nhìn thì phân biệt không ra, lại chẳng chịu để mình ngửi, đúng là không phải việc cho người làm mà”.
Lâm Y tháo vải bó chân, an ủi cô vài câu, lại bảo thím Dương múc nước đến rửa mặt rửa chân, hai người đi nghỉ.
Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Y rửa mặt chải
đầu xong đi ăn điểm tâm sáng, từ nhà chính đến bàn ăn, đoạn đường ngắn
ngủn, nàng ước chừng té ngã ba lần, té đến nỗi Trương Bát nương nước mắt rưng rưng. Trương Trọng Vi đứng dậy định đỡ, bị Phương thị trợn mắt
ngăn lại, Trương lão thái gia phát hiện có gì đó không thích hợp, hỏi ra mới biết thì ra Phương thị bắt Lâm Y bó chân, ông lão ném đũa, giận dữ
hỏi nguyên do. Phương thị vội vội vàng vàng giải thích “Con là muốn tốt cho cháu” vân vân, nhưng Trương lão thái gia sao chịu tin, ném vỡ cả chén bát
trước mặt, giận điên lên, chỉ kém không kéo Phương thị đến quỳ trước bài vị Trương lão phu nhân.
Phương thị bị giáo huấn, vội vã thúc giục thím Dương tháo vải bó chân cho Lâm Y. Thím Dương đỡ Lâm Y về phòng, bội phục nói. “Cũng là cháu có cách”.
Lâm Y không mừng nổi, đừng nhìn nàng hôm qua tự tin tràn đầy trước
mặt Trương Trọng Vi, thật ra nàng có biện pháp gì tốt đâu, chỉ còn mỗi
hạ sách này, ai ngờ Phương thị bị mắng ác như vậy, chẳng biết có giận
chó đánh mèo nàng không nữa. Kệ đi, dù là giận chó đánh mèo nàng cũng
không hối hận, bị đánh chửi đỡ hơn bị bó chân vạn lần, ngón chân bị bó
gập kiểu đó lâu ngày, đôi chân nàng sợ rằng sẽ tàn phế mất.
Ngay lúc Lâm Y lo lắng đề phòng Phương thị trả thù, Vương thị trước
hết quấn lấy bà ta, luôn luôn sai người đến hỏi tiến độ học tập của
bù hai xe đồ cưới, ngày đêm phát sầu, định lấy mấy rương trong của hồi
môn của chính bà ta ra bù vào, lại sợ Vương thị khôn khéo nhìn ra, bị
chê cười. Bà ta suy nghĩ mãi, quyết định bán của hồi môn thành tiền mặt, mua cho Trương Bát nương thêm chút đồ mới. Chồng bà ta là Trương Lương
đang trên đường trở về, Trương lão thái gia mặc kệ mọi việc, hai đứa con trai phải đi học, bà ta không biết bàn bạc với ai, đành phải kêu thím
Nhâm, thím Dương và Lâm Y giúp đỡ kiểm kê của hồi môn chuẩn bị bán.
Lâm Y đi vào phòng Phương thị, trên mặt đất đặt ba rương, hai lớn một nhỏ, thím Nhâm nắm chìa khóa mở ra rương thứ nhất, cả rương là quần áo
bốn mùa. Phương thị lấy một bộ váy thêu mười hai đóa mẫu đơn, nói. “Thêu thật tốt, đáng tiếc hơi cũ, không biết bán có được giá hay không”.
Thím Nhâm vốn là người hầu từ nhà mẹ đẻ Phương thị, thấy vậy không đành lòng, khuyên nhủ. “Nhị phu nhân chỉ có vài bộ quần áo và trang sức, cứ giữ lại đi, chúng ta bán thứ khác”.
Phương thị im lặng, ý bảo thím Nhâm tiếp tục mở rương kia. Rương thứ
hai được ngăn ra bằng vách gỗ, bên trong là chút dụng cụ bài trí, có đồ
sứ, cũng có đồ ngọc, Phương thị mừng rỡ nói. “Rương này còn giá trị chút tiền”.
Thím Nhâm mở tiếp rương nhỏ, bên trong phân ra ba tầng, là trang sức
Phương thị xưa nay ít khi sử dụng. Thím Dương trong lòng lo cho Lâm Y,
khuyên Phương thị. “Chưa đến bước đường cùng, nào có ai bán trang sức đâu, chỉ cần thùng vật dụng bài trí kia là đủ”.
Phương thị có ý muốn bán trang sức, ngại thím Dương phiền, đuổi bà ấy ra ngoài, chọn vài trang sức gói lại, bỏ qua rương chứa vật dụng bài
trí, sai thím Nhâm và Lâm Y ngày hôm sau kéo vào thành bán.
Lâm Y dạ, đứng dậy cáo lui, mới đi tới cửa liền nghe thím Nhâm nói với Phương thị. “Không bó chân vẫn có lợi hơn, dễ sai tới sai lui như nha hoàn”.
Nàng cố ý bước chậm lại, chờ đến khi nghe thấy tiếng Phương thị cười
mới bước nhanh về phòng, thầm nghĩ đưa cho thím Nhâm hai mươi đồng tiền
đúng là phát huy tác dụng, chỉ có bà ta mới dỗ được Phương thị vui vẻ,
Phương thị mà vui vẻ, Lâm Y nàng mới sống qua ngày được.