Cửu Thiên Liên Sinh
Chương 89 : Đệ đệ Lâm Xung
Ngày đăng: 07:30 19/04/20
Lâm gia công tử đã trở về, diện mạo không thay đổi, nhưng nghe người của Lâm gia nói Lâm Cửu lại như thay đổi hoàn toàn thành một con người khác, trước kia là một tên công tử chỉ biết ăn chơi trác táng, mỗi ngày đều trầm mê trong tửu sắc không chí tiến thủ, hiện giờ trở lại Lâm gia lần nữa, Lâm Cửu chẳng những cự tuyệt mọi người mở tiệc chiêu đãi, nghe nói còn trở nên rất cần mẫn, việc thích làm nhất hàng ngày chính là luyện võ và đọc sách.
Giờ đây người trong Hoàng Thành đều cảm thấy vô cùng hứng thú đối với nhất cử nhất động của Lâm gia đại thiếu gia, một nửa là vì câu chuyện chết mà sống lại li kì của Lâm Cửu, còn nửa còn lại là vị Thánh Giả nghe nói mỗi ngày đều bồi bên cạnh Lâm công tử kia.
Thánh Giả là thật hay là giả a? Chuyện này ngay cả người của Lâm gia cũng mơ hồ không rõ, Thánh Giả đại nhân ngày thường cũng không ra khỏi viện tử, thỉnh thoảng ra ngoài nếu không phải là đội nón thì cũng là chùm áo choàng, tràn đầy cảm giác thần bí, đừng nói là ngoại nhân mở tiệc chiêu đãi, Thánh Giả đại nhân ngay cả là Lâm gia mở tiệc cũng đều chối từ toàn bộ, hành động này trái lại có vẻ rất phù hợp với địa vị Thánh Giả, nhưng nếu chỉ lấy có vài thứ này để chứng minh sư huynh của Lâm Cửu là Thánh Giả không khỏi có chút quá võ đoán.
Người ngoài dù có đoán thế nào cũng vô dụng, dù sao tin tức cũng đã truyền ra ngoài, trong Hoàng Phủ Đế Quốc cũng có người của Hiền Môn, lúc này tin tức Thánh Giả tái hiện nhân thế có lẽ đã truyền tới Hiền Môn rồi đi, nói vậy không lâu nữa Hiền Môn hẳn sẽ có hành động, nghe nói tài nữ Trung Thiên Quốc, đồng thời cũng là người Hiền Môn – Vô Nguyệt cô nương hiện tại vẫn còn đang ở Hoàng Phủ Đế Quốc, nói không chừng Vô Nguyệt sẽ tự mình đến đây bái phỏng.
Nhắc tới Vô Nguyệt, người trong Hoàng Thành đột nhiên nhớ đến, vị Lâm Cửu Lâm công tử mới trước đó không lâu trên sông Ngọc Thuý tại Ân Đô đã lấy lại thể diện cho Hoàng Phủ Đế Quốc, mọi người nghĩ, Lâm công tử thắng là đương nhiên, luận theo cấp bậc, Lâm Cửu thân là sư đệ của Thánh Giả thì chính là sư thúc của Vô Nguyệt.
Chẳng qua cũng sẽ có người hỏi, chưởng môn tiền nhiệm của Hiền Môn chẳng phải đã chết rồi sao, thế nào mà lại có thể thu Lâm Cửu làm đệ tử?
Vấn đề trăm ngàn lỗ hổng này, Lâm Cửu cũng muốn hỏi Diệt Thiên, vị sư phụ kia của ngươi hồn đã về Tây Thiên, vậy quan môn đệ tử ta đây từ đâu chui ra?
Thì tính sao? Nói đến nói đi cũng chỉ một câu, Đại ma đầu người ta không thích làm sư phụ Lâm Cửu, ném cho Lâm Cửu mấy quyển sách của bản Hiền Môn coi như Lâm Cửu đã bái vị lão chưởng môn hồn sớm về Tây Thiên kia làm sư rồi.
“Lão đầu tử kia có đồ đệ như ta và ngươi coi như là đã tu phúc mười tám đời rồi.” Diệt Thiên nói như đúng rồi.
Lâm gia đại thiếu gia đã trở lại, mặc dù chuyện này trong Hoàng Thành đang vô cùng ồn ào huyên náo, nhưng Lâm gia lại có vẻ vô cùng yên ắng, Lâm Cửu cự tuyệt lời mời của mấy vị “hảo hữu” ngày xưa, Lâm Phong tướng quân cũng đóng chặt đại môn để chặn những kẻ đến bái phỏng ở bên ngoài, lí do cũng thực thoả đáng, Lâm Cửu bị mất trí nhớ, hiện tại không thích hợp gặp người, cần ở nhà an ổn tĩnh dưỡng.
Có điều vẫn ở nhà tĩnh dưỡng không khiến Lâm Cửu cảm thấy buồn bực, đang ở ngay trong đô thành lớn nhất Hoàng Phủ Đế Quốc mà lại không thể ra ngoài dạo chơi. Mời Diệt Thiên đi cùng? Đại ma đầu ban ngày căn bản sẽ không bước chân ra khỏi cửa, đối với cảnh trí bên trong Hoàng Thành Diệt Thiên cũng chẳng có hứng thú, Lâm Cửu cũng thức thời không yêu cầu Diệt Thiên đưa mình ra ngoài.
Hơn nữa, có Đại ma đầu, úc, hiện tại là Hiền Môn đại Thánh Giả đi theo bên người, kia quả thực có chút quá mức gây chú ý, nghĩ nghĩ, Lâm Cửu liền kêu đệ đệ Lâm Xung từ nhỏ đã sinh sống ở Hoàng Thành làm hướng dẫn viên cho mình, thuận tiện mang theo con Tiểu thối miêu gần đây không hiểu sao trở nên quá mức yên lặng không biết lại muốn nháo cái gì, cùng Tư Tư hiện giờ đang là thị nữ bên người y ra ngoài.
Nếu Hoàng Thành là đô thành của Hoàng Phủ Đế Quốc, vậy đồ trong Hoàng Thành hẳn sẽ nhiều hơn cũng trân quý hơn Ân Đô một ít, khắp nơi có thể thấy được đủ loại đồ vật đến từ rất nhiều quốc gia, nhưng mấy thứ như ngọc thạch mặc kệ là ở Hoàng Phủ Đế Quốc hay Xích Thổ Đại Địa đều vô cùng ít ỏi, trong túi Lâm Cửu còn một ít bảo thạch mang theo từ Vọng nguyệt Sơn xuống, bảo Lâm Xung đưa mình đến một cửa hàng trang sức nổi tiếng ở Hoàng Thành, để thợ thủ công nơi đó giúp y gia công một vài món trang sức xinh đẹp.
Một phần bảo thạch gia công thành trâm cài tóc và vòng cổ để tặng tỷ tỷ cùng các nương, một ít ngọc thì điêu khắc thành ngọc bội để tặng đệ đệ và cha, làm cho Tiểu thối miêu một cái lồng xinh đẹp, Tư Tư cũng làm chút trang sức, sau đó… Diệt Thiên thì thích cái gì a?
Đại ma đầu không thiếu tiền, tuy rằng trên người không phải một thân đen thì cũng là một thân trắng, nhưng chất liệu vải thì lại thuộc loại vô cùng hoa quý, hiện giờ khôi phục thân phận Thánh Giả, khối ngọc trên trán cũng không rẻ đi, thậm chí so với ngọc trên Vọng Nguyệt Sơn còn xinh đẹp hơn một ít.
“Ca, huynh từ đâu mà lấy được nhiều tiền cùng bảo thạch như vậy a?” Lâm gia không nghèo, nhưng Lâm Xung chưa từng thấy cha mình sảng khoái thoáng cái xuất ra vài khối bảo thạch và ngọc như vậy, còn có những tấm vàng lá loé sáng chói mắt như muốn làm mù mắt con người ta mà Lâm Cửu cầm trên tay kia, Lâm Xung thật hiểu được những thứ kia có bao nhiêu giá trị.
“Ca ngươi không trộm không cướp, mấy thứ này đều là được tiên nhân tặng.” Từ cửa hàng trang sức đi ra, Lâm Cửu ngồi trên xe ngựa ha ha cười nói. Mặc dù trong tay vẫn còn một ít tiền cùng bào thạch, nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày miệng ăn núi lở*(ý là nếu chỉ ăn mà không làm thì có bao nhiêu rồi cũng hết).Nhìn đường phố phồn hoa náo nhiệt bên ngoài, Lâm Cửu bắt đầu trù tính xem y có thể dùng kinh nghiệm kiếp trước và kiếp này làm cái gì đó để kiếm sinh ý đây.