Dạo Bước Phồn Hoa

Chương 118 : Bảo bối

Ngày đăng: 11:00 30/04/20


Dưới thành Dương Châu vẫn đang hỗn chiến.



Ba ngày ba đêm rồi.



Xu Minh không hiểu một toà thành trì nhỏ nhoi hắn lại không thể đánh hạ được, quả nhiên người Tề sớm đã sắp xếp xong xuôi. Ánh đao bóng kiếm, tiếng pháo rung trời, không kịp thở, từng đao một chém xuống, máu bay tung tóe, quân đội người Tề vốn nên yếu ớt lại đột nhiên kiên cường không thể đánh đổ.



Đây là tinh binh của Hàn Chương?



Đại quân của Hàn Chương không phải đang ứng phó phản quân sao?



Một tiểu tử toàn thân khinh giáp nổi bật nhất, một người tay cầm trường đao thế như chẻ tre, dăm ba người đều không phải đối thủ của hắn, thân hình nhỏ bé lại có khí lực lớn như vậy, một đao chém đứt loan đao trong tay Tây Hạ Binh, uy phong lẫm liệt, thế không thể cản, toàn thân trên dưới phát ra một luồng hung lệ, khí máu tanh lạnh căm căm.



Người này là ai? Hàn Chương không hề có hậu nhân, cũng không nghe nói Đại Tề còn có nhân tài mới nổi nào lợi hại như Hàn Chương? Xu Minh nhìn thành Dương Châu vững vàng kiên cố một cái.



Trời đã dần tối, không thích hợp tiếp tục chiến đấu, không ngờ hôm nay lại bị chúng kéo tới rồi.



Xu Minh hạ lệnh lui quân.



Thành Dương Châu lập tức bùng lên một loạt tiếng hoan hô.



Trương Đồng Trương Bách Hộ ở trên tường thành thở phào nhẹ nhõm, đưa tay nhấc Hàn Ngự sử đang uể oải ở chân tường, cười nói: “Ngự Sử đại nhân, nói cho ngài một tin tốt, người Tây Hạ lui binh rồi!”



Trong con mắt như hổ máu đó của Hàn Ngự sử đột nhiên chảy ra nước máu, hắn nhìn Trương Đồng với khuôn mặt đầy kì vọng, “Là ai? Ai đem binh tới rồi? Có phải người Tây Hạ tự mình rút lui không? Tờ giấy ta bảo ngươi gửi ra ngươi...”



Trương Đồng thấp giọng nói: “Ngự Sử đại nhân, ngài sẽ biết.”



Ngài sớm muộn gì sẽ biết.



Người các ngươi cho rằng đã chết vẫn còn sông, sớm muộn sẽ có một ngày, sẽ khiên người trong thiên hạ đều biêt.



“Bách Hộ,” Binh sĩ thủ thành tới nói, “Có cần mở cổng thành để họ vào không, ít nhất phải từ từ nghỉ ngơi một đêm, tiếp tục như vậy làm sao chịu được?”



Trương Đồng nhìn bóng dáng kiêu ngạo, rắn rỏi dưới thành.
Trời lờ mờ sáng lên, người Tây Hạ đúng giờ xuất hiện ở ngoài thành Dương Châu, lần này chúng phát hiện người nghênh đón là quân Tề đông như kiến, dù là Xu Minh dũng mãnh cũng nảy sinh ý muốn lui, nhưng khi Xu Minh nhìn thấy Hàn Ngự sử cưỡi trên ngựa, lông tơ trên người đều dựng đứng cả lên.



Hắn muốn giết người đó.



Xu Minh hét lớn một tiếng, rút ra đao đem người xông về phía Lý Thành Mậu.



Lý Thành Mậu trợn tròn mắt, hắn vạn vạn không ngờ người Tây Hạ sẽ nổi giận như vậy, hắn lập tức dặn dò Phó Tướng, “Mau, mau. chặn chúng lại.”



Ở cách đó không xa, trên mặt Triệu Linh lộ ra nụ cười nhàn nhạt, thành Dương Châu giữ được rồi, Lý Thành Mậu mà bại trận sẽ bị Hàn Chương thu lại quân quyền, hắn cũng đã tới lúc công thành lui thân.



“Huynh đệ." Phó tướng quay người chuẩn bị nói chuyện. Với Triệu Linh, lại phát hiện Triệu Linh Vồn đứng phía sau lại không thây nữa.



Phó tướng đột nhiên trở nên hoảng hốt, “Vị huynh đệ vừa nãy đâu?”



Người xung quanh đều là bộ dạng không biết, “Phó Tướng quân, ngài nói ai cơ?”



Phó Tướng nói: “Người ta nói là vị huynh đệ rất dũng mãnh rất lợi hại đó, chính là huynh đệ đã làm Xu Minh bị thương đó.” Nếu đưa cậu ta về cho tướng quân, tướng quân nhất định sẽ rất vui, còn vui hơn so với đánh thắng trận.



Có người cười lên ha ha, “Phó Tướng quân, người ngài nói có lẽ không phải là ta chứ!”



Trong tiếng cười lúc trầm lúc bổng, Phó Tướng phát hiện căn bản không tìm được bóng dáng của vị huynh đệ đó, niềm vui trong lòng đột nhiên mất đi hơn nửa.



"Phó Tướng quân,” Có người đột nhiên khoác Vai Phó Tướng quân, “Phó Tướng quân là người tốt... có lời này làm sao nói đây, người muốn gặp, sớm muộn cũng sẽ gặp được!”



Sẽ có một ngày có thể gặp được.



Phó Tướng quân đột nhiên thích không khí này.



Lang Hoa nằm trên giường, trong mơ mơ hồ hồ nàng dường như nhìn thấy một người đi về phía nàng, mặc trường sam màu xanh, trên mái tóc đen sì giống như đã nhuộm hạt sương, ánh mắt sâu xa mà yên tĩnh.



Là Lục Anh lại không phải Lục Anh.