Dạo Bước Phồn Hoa

Chương 230 : Sa lưới

Ngày đăng: 11:02 30/04/20


Hoàng đế hiển nhiên đã chán ghét Thẩm Xương Cát giải thích, xoay người muốn rời đi.



Sắc mặt Thẩm Xương Cát tái nhợt, sau khi Hoàng đế đi, hắn cũng sẽ không có cơ hội nữa.



Hắn không thể nói là vì hắn hoài nghi Cố gia và thám tử có qua lại, mới đi tra Cố gia.



Hoàng đế chỉ sẽ cảm thấy hắn đang kiếm cớ, hiện tại ở trong tay hắn cũng không có bất kỳ chứng cớ nào.



Trước mắt, hắn còn có cái gì có thể lợi dụng?



Trong đầu Thẩm Xương Cát bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, “Hoàng thượng, ngài chỉ cần sai người đi đến một chỗ, sẽ tin tưởng lời của vi thần.”



Hoàng đế dừng bước.



...



Hứa thị dặn dò bà tử bên cạnh, “Mang đủ tiền bạc và thức ăn.”



Tay của bà tử dừng lại, “Nương tử, chúng ta vì thuê xe ngựa đã tiêu rất nhiều tiền rồi, bây giờ tính chút, chúng ta tiêu tiền tiết kiệm, tiền bạc trong tay cũng chỉ còn đủ trở lại Hàng Châu thôi.”



Hứa thị gật đầu một cái, trở lại Hàng Châu là tốt rồi, ca ca là một người mềm lòng, nhất định sẽ che giấu cho bà ta, để cho bà ta về nhà, sẽ không để cho bà ta ở bên ngoài tự sinh tự diệt, càng không để cho tộc trưởng xử trí bà ta.



Bà tử nhẹ giọng nói: “Nương tử người có thật sự chắc chắn là Đại lão gia có thể tha thứ cho người không? Lỡ như... bị người trong tộc biết, người sẽ…”



Hứa thị không dám nghĩ sâu, mấy ngày nay bà ta chưa đi, chính là đang lo lắng những thứ này.



Thẩm Xương Cát hứa với bà ta sẽ điều ca ca tới kinh thành, như vậy bà ta có thể nói với ca ca, đến kinh thành đều là vì tiền đồ của hắn. Cho dù không thể trở lại trong tộc, ít nhất ca ca cũng sẽ thu xếp cho bà ta một chỗ đi.



Bà ta không thể chờ đợi thêm nữa, lỡ Thẩm Xương Cát khai bà ta ra, bà ta phải làm thế nào?



Sợ hãi giống như một tảng đá lớn đè lên ngực Hứa thị.



Đi, nhất định phải đi, cho dù là mạo hiểm thử một lần, bà ta cũng phải trở về Hàng Châu đi tìm ca ca.



Bà ta không tin ca ca sẽ không để ý máu mủ thân tình, kiếp trước ca ca đến chết cũng là đứng về phía bà ta, nghĩ đủ cách để bảo toàn cho bà ta.



Thu thập đồ xong, Hứa thị mang bà tử xuống núi, xe ngựa thuê còn chưa đến. Hứa thị khẩn trương, tim bịch bịch đập trong ngực bà ta.



“Nương tử, xe tới rồi.”



Bà tử kêu một tiếng, Hứa thị mới nhìn thấy một chiếc xe ngựa rất cũ kỹ nóc xanh dong ruổi về phía bên này.
“Ta không hiểu, bà ấy thù hận Cố gia đến mức nào, thù hận ta nhiều thế nào.” Cố gia mặc dù không đại phú đại quý, nhưng chi tiêu ngày thường chưa từng bạc đãi Hứa thị, tại sao Hứa thị lại tính toán Cố gia như vậy, kiếp trước nàng luôn tôn sùng Hứa thị là mẫu thân, dùng hết toàn lực hiếu thuận với Hứa thị, nhưng sau đó vẫn bị Hứa thị lừa gạt cả đời.



Một nữ nhân, cứ nhất quyết làm những chuyện đó sau lưng nhà chồng thì có ích lợi gì cho bà ấy?



Nếu như nói bà ta là vì nhà mẹ đẻ, thì Hứa Sùng Trí lại là dáng vẻ không biết gì cả.



Ý chí kiên cường sai lại thêm sai như vậy, không biết trong lòng rốt cuộc có chấp niệm gì mới khiến cho bà ấy làm như vậy.



Chẳng lẽ giống như Vân Nương đối với huynh trưởng, trong lòng Hứa thị có người khác?



Lang Hoa ngẩng đầu lên, khuôn mặt Bùi Khởi Đường liền chiếu vào trong mắt nàng.



Hình như đã rất lâu rồi nàng không cẩn thận nhìn Bùi Khởi Đường, so với một năm trước hình dáng Bùi Khởi Đường có chút biến hóa, Bùi Tứ công tử sống trong nhung lụa, da cũng biến thành trắng nõn lên, dưới ánh mặt trời chiếu xuống có loại ưu nhã ung dung, lông mày giãn ra, đôi mắt tựa như dòng suối trong vắt chiếu lấp lánh.



Bùi Khởi Đường lại ưa nhìn hơn rất nhiều.



Không tới hai năm, kinh đô đều phải nhìn phong thái hào hoa của Bùi Tứ công tử.



Trong phòng an tĩnh lại.



Nàng chỉ như vậy lẳng lặng nhìn hắn, hắn cũng như vậy nhìn nàng, hai người cũng không ai nói gì thêm.



Lang Hoa phát hiện bầu không khí có chút không bình thường, giống như là ngày đó nàng kiểm tra vết thương trên lưng cho Bùi Khởi Đường, chung quanh yên tĩnh như vậy, nhưng lòng nàng lại lo lắng bất an.



Nàng không khỏi lui về phía sau một bước, chân lại không cẩn thận vấp vào bàn thấp bên cạnh, đau đớn đột nhiên xuất hiện khiến cho thân thể nàng mất thăng bằng nghiêng về bên cạnh.



Bùi Khởi Đường đưa tay ra đỡ lấy eo nàng.



Nàng cũng quay mặt lại.



Lại một lần nữa, bốn mắt giao nhau.



Lang Hoa một lần nữa ngửi thấy mùi nhàn nhạt như mùi hương thảo kia, nàng dường như bị lửa đốt, rất không thoải mái, đang muốn thoát ra khỏi tay Bùi Khởi Đường, trước mắt nhưng lại hiện ra một cái bóng mơ hồ.



Hắn dựa ở dưới tàng cây hoa hạnh cách đó không xa, mặc một bộ trường sam màu xanh, tóc đen nhánh giống như nhuộm sương, ánh mắt sâu xa mà an tĩnh, cắn cọng cỏ, vừa đọc sách vừa ngâm nga một giai điệu không biết ở đâu.



Một màn này thường xuyên xuất hiện ở trong giấc mơ của nàng.



“Lục Anh.” Lang Hoa theo bản năng gọi lên.