Đảo Tường Vy

Chương 12 :

Ngày đăng: 18:24 19/04/20


Hoa trà.



Ba năm trước, cô từng chép một đoạn sau trong nhật ký: Trong khu vực Mục Thoát có hai ngọn núi cao nhất phía Đông dãy Himalaya là Jabava Nam Jalabailoi. Con sông Yaruchangpu xé ra một vực sâu hơn năm nghìn mét trong dãy núi. Vực Yaruchangpu sâu nhất, dài nhất và nguy hiểm nhất thế giới. Huyện lị duy nhất chưa có đường cao tốc ở Trung Quốc, được gọi là "Bông sen thần bí".    



Cô tự nhủ, phải đi tẩy trần. Có một âm thanh cứ lôi cô đi. Nhưng trong hơn một nghìn ngày đã qua, cô đã làm mọi việc không chút liên quan. Lặp lại, lặp lại. Sự lặp lại vô tận. Chữa trị một cái răng có thể mất đứt một hai tháng. Học vũ điệu La Tinh mỗi tuần đi một lần. Nuôi một chậu dương xỉ mỗi ngày tưới hai lượt nước. Thuê một đĩa DVD hai ngày đổi một lần. Chạy bộ mỗi tối một lần. Cơ hội yêu một người đàn ông một tháng vài lần hoặc vài tháng một lần. Quá nhiều quá nhiều... Có quá nhiều sự việc với những chi tiết trùng lặp, không ngừng mất mát.



Đúng vậy. Tôi cảm thấy cuộc sống cứ bị kéo dài dằng dặc. Cảm thấy tốc độ máu lưu chảy trong tim cứ chậm dần. Chậm tới mức khiến người ta chóng mặt, váng vất tới khó thở. Cứ phải dằng dai ngoi lên. Nổi trên mặt biển. Không tiếc mọi giá.         



Tối đó, cô ở nhà xuất bản sửa từng tấm ảnh. Có một tấm hình cao ốc ở Hồng Kông trong đêm mưa giăng giăng rực ánh đèn. Trên trời có đám mây nặng trĩu bị bão lớn thổi tung toé. Dưới tấm hình có một dòng chữ đen, viết rằng, Ước gì anh đủ ngây thơ và không ngại trả giá để yêu em. Một rừng hoa lê trắng tinh khiết quấn quýt với lá xanh. Làm nền cho nhau.         



Cô kết thúc công việc lúc gần sáng, đi trên đường phố Bắc Kinh trống trơn, hít căng bầu không khí mát lạnh và tươi mới. Châm một điếu thuốc, băng qua cây cầu vượt không một bóng người. Rồi tự nhủ, Thôi, ngày mai phải xuất phát, đi tẩy trần thôi. Phải đưa mình ra khỏi đây.



Phải từ tốn tiến lại gần nó. Trước hết tới Côn Minh, Thành Đô, La Tát, rồi mới xuyên qua con đường quốc lộ dài dằng dặc và tuyến đường bộ, cứ tiến gần với nó.         



Eric hỏi, Rốt cuộc đó là một nơi như thế nào?         



Cô trả lời, tộc người Môn Ba đi ngược dòng, băm bổ những chuyến đường dài, vượt qua bao khó khăn, xuyên qua núi cao và rừng sâu, di chuyển và lấy đó để cư trú với tộc người lạc Ba. Nhưng nó vốn chỉ là một thôn nhỏ ngày đông tuyết phủ băng giá, mùa Xuân hoa nở đầy núi. Giấu mình sau khe núi chỗ rẽ ngoặt đường về. Đến được đó không dễ dàng. Đi ra khỏi nó cũng không dễ dàng.         



Cô nói, Nó giống như một vết tích ảo giác không tồn tại. Cần có người tin nó, dốc hết toàn tâm toàn ý, đuổi theo và kiếm tìm. Cuộc đời một số người có những tưởng tượng chỉ thuộc riêng mình, cũng sống như vậy.



Anh nói, Em tới đó chỉ vì muốn viết văn? Vì muốn viết nó vào trong tiểu thuyết của em sao?   



Cô đáp, Không. Em tới đó chỉ vì những tưởng tượng của em. Vì em là một người có thể toàn tâm toàn ý, đuổi theo và kiếm tìm. Cho nên em đang sáng tác. Viết nó vào trong tiểu thuyết của em. Viết một cuốn tiểu thuyết. Em đã biết.  



Anh hỏi, Nơi đó có hoa sen không?        



Cô đáp, trong tôn giáo, hoa sen còn có một hàm nghĩa khác. Đừng có cố tìm hiểu những thứ này, Eric ạ. Hãy nghĩ về Anna và cô gái Thượng Hải của anh.        



Anh nói, hôm qua Anna đã rời Lệ Giang rồi.        



Anh có buồn không?
Vào buổi trưa khi cô vừa tới La Tát, lấy ngay giấy bút viết lại bốn lời nhắn, dán trong bốn khách sạn nhỏ trên đường Bắc Kinh Đông ở La Tát, tìm kiếm bạn đồng hành. Chiếc di động vốn cô đơn khác thường bởi đã có thói quen không liên lạc với ai, đột nhiên hàng đêm nhận được đầy ắp tin nhắn. Gặp gỡ những người lạ. Hết chàng trai lạ này tới cô gái độc thân nọ. Không rõ tên tuổi và lai lịch.           



Gặp mặt uống một tách cà phê, có lúc xách thêm đồ dùng làm bữa tối. Hút hết một điếu thuốc, rồi chia tay ai đi đường nấy.



Phần lớn thời gian cô dùng để sưởi nắng trong vườn hoa ở trung tâm quảng trường hoặc trên ban công lộ thiên. Căn phòng trên tầng hai cũ kỹ, nghe nói trước đây là nơi hò hẹn bí mật của Thương Anh Gia Thố với người tình. Đó là vị Lạt Ma đa tình duy nhất biết viết thơ trong lịch sử. Vì phải lòng một cô gái nên bị tước bỏ chức vị thánh thần, cuối cùng không rõ tung tích, hài cốt cũng không tìm được.          



Quán cà phê có một ban công ngoài trời khá rộng. Cô thường xuất hiện ở đó vào các buổi chiều từ hai giờ tới bốn giờ. Ngồi trên chiếc ghế gỗ ở nơi cố định, đối diện với cái bàn, quay mặt xuống đường phố huyên náo và đám đông cuồn cuộn bên dưới. Có thể nhắm mắt lại rất lâu tắm nắng, bất động. Cô uống nước lạnh hoặc kêu một bình rượu, đổ vào chiếc ly thuỷ tinh xù xì nhấm nháp.



Lúc hoàng hôn, con đường trầm lắng và trống trải. Những người dân bản xứ chuyển ngành hoặc bán hàng vỉa hè, cùng các du khách bắt đầu tản mát dần. Ngọn núi cao xa xa cứ thẫm dần khi ánh nắng vụt tắt, nom càng hiu hắt. Cô nhổm dậy ra về.          



Có lúc nửa đêm vì mất ngủ, lại ngại đánh thức bạn cùng phòng, bấm đèn pin đọc sách trên giường. Cô đọc một cuốn truyện trinh thám rất dày hoặc cuốn Lịch sử văn minh châu Âu hoặc Phát triển khởi nguồn của Ấn Độ giáo. Cũng có khi là lịch sử thực vật hóa thạch cổ đại. Những thứ do cô đọc được vô dụng gần như xa xỉ. Dùng bút máy gạch lên trên để đánh dấu. Như thể biết cô sẵn sàng trả giá để tiêu bớt thời gian chậm rãi hơn.



Trên đường nhìn thấy vô số khách du lịch thành phố ngơ ngác, trang bị đầy thực phẩm, lái xe Jeep. Quả thực họ cùng đi với tôi hay chỉ nhằm đóng dấu ghi nhớ về cuộc sống tự do. Cô mê mẩn bảo tàng ở La Tát nhìn thấy một thanh niên nước ngoài tóc bạch kim ngồi xổm trên lối đi tối tăm, đọc một cuốn tiểu thuyết tiếng Anh. Trong căn phòng kế bên bày đầy những tượng Phật cổ, sách chữ Tạng, dụng cụ âm nhạc, binh pháp, đồ mỹ nghệ và đồ sứ.         



Anh ta đi bao nhiêu đường đất xa xôi như vậy chỉ vì muốn có được một khoảnh khắc nội tâm sâu lắng, lướt qua một nền lịch sử và đám người xa lạ cùng thứ ánh sáng đã qua. Tia sáng trong trẻo và tĩnh mịch dị thường, đó chính là hướng của trái tim.         



Còn cô, tới một nơi xa lạ thế này chỉ vì muốn lặng lẽ chùng xuống nơi nay và vẫn đang sống.



Trong khách sạn nhỏ trên cao nguyên, lúc nửa đêm nghe thấy tiếng chó sủa dữ dội. Tuyết rơi trên nóc lều, kêu lộp độp. Đầu lưỡi khô rát, thở rất khó khăn, trằn trọc không ngủ được. Gần sáng tỉnh dậy, tới ven hồ, nhìn thấy núi tuyết và nước hồ vẫn tĩnh lặng như thể không hề nhuốm chút bụi trần. Vẻ đẹp tự nhiên trong vắt tới tàn nhẫn, vì không chạm tới được nên có người đâm ra tôn sùng nó.         



Nhất định có một số thứ mãi tồn tại vĩnh hằng. Nhưng tuyệt đối không phải là bất kỳ sinh linh nào đang lười biếng gửi gắm cuộc sống trên trái đất này, kể cả loài người. Cô mua một cuốn Tây Tạng Độ Vọng Kinh, đọc những đêm mất ngủ. Đó là một tập thơ tuyệt đẹp. Bên hồ Nạp Mộc Thác cách mặt biển 4718 mét, dãy núi giăng giăng, tuyết trắng xoá dưới mặt trời rực rỡ. Những người tới hồ ngắm cảnh cứ đến rồi đi, chết rồi sinh. Đời người vẫn ồn ã như thế, chẳng chút liên can tới nó.



Một chàng trai gửi tin nhắn qua điện thoại, có thể mời cô cùng tới thăm chùa Triết Phong không? Ngôn từ thành khẩn và lịch sự. Vây thì đi. Chàng trai trẻ trung, đẹp trai, răng trắng. Cô không biết tên, tuổi tác và thân thế của anh. Một người lạ. Họ im lặng ngồi trên một chuyến xe buýt ra ngoại ô. Ánh nắng rất gay gắt. Anh nói, Tôi cũng muốn đi hành hương tẩy trần, chúng ta có thể cùng đi. Anh lại đưa cho cô một cái kẹo sơn trà, tủm tỉm, Đây là tôi hối lộ cô đấy nhé. Dẫn đường cho tôi với. Nụ cười tươi trẻ của anh như ánh nắng. Thuần khiết và rực rỡ.



Bậc thềm đá vươn cao mãi. Đi rất lâu, thở hổn hển. Nhưng vẫn tới được đại điện trên cao. Trên bức tường bao quanh đại điện vẽ đầy những bức tranh cổ kính. Cô nhìn thấy bức tranh tường vẫn thường gặp trong những giấc mơ. Một bức tranh tường rất lớn và cổ xưa trong đại điện tối tăm. Phải bật đèn pin mới có thể ngắm rõ. Nhưng ánh sáng lại khiến chúng bị hỏng rất nhanh. Chất liệu nhuộm nên màu xanh lá cây là tùng thạch, màu đỏ là hồ điệp, màu xanh lá cây là thanh kim thạch. Khuôn mặt Phật viền bột vàng. Cũ kỹ và lở lói tới mức khó nhận ra. Khí phách trang nghiêm. Tỉ mỉ vẽ hổ, hoa sen và Phật đà. Ánh đèn dầu tĩnh lặng, chợp chờn. Trong không khí vương mùi bụi bặm. Tuyệt đẹp. Thậm chí ngay trên cửa gỗ cánh xếp cũng chạm trổ linh lan và sơn trà.          



Cô đứng trong góc âm u, thuận theo hướng kim đồng hồ, ngắm từng tí một. Vô cùng tỉ mỉ. Như thể đang soi lại mọi ký ức từng xuất hiện trong cuộc đời cô. Rồi khe khẽ rớt nước mắt.



Chàng trai lặng lẽ đứng bên nhìn cô. Anh nói, Cô buồn lắm sao? Cô đáp, Không. Tôi rất vui.