Đế Vương Công Lược

Chương 126 : Kịch hay [ Ngươi dám trộm long bào của trẫm!!!]

Ngày đăng: 02:14 19/04/20


Mãi tới khi được Đoạn Bạch Nguyệt ôm lấy đặt vào trong ổ chăn rồi mà Sở Uyên vẫn còn đang suy nghĩ, một sợi đai lưng rách rưới mà thôi, vì sao phải làm cái chốt cài bằng ngọc kiểu dáng phiền phức như vậy, lần tới thắt sợi dây!



Hôm sau mới vừa tờ mờ sáng thì đã nghe Tứ Hỉ đứng bên ngoài cửa phòng bẩm báo, nói Phùng Thần dẫn theo không ít quan viên địa phương tới dịch quán, đang ở tiền thính chờ được cầu kiến Hoàng thượng.



Tiền thính: kiểu giống phòng tiếp khách đầu tiên khi vào một phủ trạch nào đó ở thời phong kiến ấy.



” Tới sớm thật.” Đoạn Bạch Nguyệt đỡ Sở Uyên ngồi dậy: ” Ta cùng ngươi tới đó, được không?”



” Người là do ngươi bắt, tất nhiên cũng phải cùng đi.” Sở Uyên dang hai tay, để Đoạn Bạch Nguyệt giúp mình mặc trung y. Tứ Hỉ công công bưng nước nóng đi vào, nội thị thì xếp thành một hàng ngoài cửa, trong tay bưng áo ngoài, giày và trang sức.



” Trác Vân Hạc tới chưa?” Sở Uyên ngồi trước gương đồng hỏi.



” Bẩm Hoàng thượng, đã tới rồi.” Tứ Hỉ công công giúp hắn chải đầu: ” Trác thống soái tới sớm nhất, trời vừa hửng sáng đã đứng chờ ở cửa tiền thính rồi.”



Thống soái: tổng chỉ huy trong quân.



Sở Uyên hỏi: ” Tâm tình không tốt?”



Tứ Hỉ công công cẩn thận trả lời: ” Chuyện này thì không nhìn ra được, nhưng đúng là Trác thống soái cũng không nói được mấy câu, vẫn chỉ ngồi yên lặng uống trà, không giống tác phong thường ngày chút nào.”



Sở Uyên cười nhìn Đoạn Bạch Nguyệt phản chiếu trong gương đồng: ” Nếu không phải thế cục trước mắt quá gấp gáp, ta thật sự rất muốn để Trác Vân Hạc ấm ức thêm hai ngày. Tiểu tặc kia hoành hành khắp nơi đã mấy chục ngày nay, ai cũng phải bó tay với hắn, ngươi lại chỉ cần ra tay một lần đã có thể bắt được, theo cái tính bướng bỉnh ương ngạnh của hắn thì chắc chắn đã nén đầy một bụng lửa giận rồi.”



” Nếu sau này hắn lại chọc giận ngươi, ta sẽ cho hắn nuốt giận sôi gan sau cũng không muộn.” Đoạn Bạch Nguyệt vịn vai hắn, từ phía sau cúi người ngang bằng nhìn vào mắt người trong gương: “Dù sao Tây Nam Phủ cách thành Quan Hải cũng không xa lắm.”



” Sau cuộc chiến lần này, Trác Vân Hạc cũng sẽ không tiếp tục ở lại canh giữ nam vực Quan Hải nữa.” Sở Uyên nói: ” Ta sẽ triệu hồi hắn về vương thành.”



Đoạn Bạch Nguyệt bĩu môi, người chỗ này triệu hồi về, người chỗ kia cũng triệu hồi về, chỉ có mình mình thì lại nhét ở xa tít mù khơi.



Sở Uyên cảm thấy buồn cười, tựa vào trong ngực hắn. Tứ Hỉ công công ra cửa phòng nhận áo ngoài và giày đi vào, thấy hai người thân mật như vậy đành cuống quýt lùi về sau hai bước, cúi đầu chờ.



” Vào đi.” Đoạn Bạch Nguyệt đứng thẳng dậy: ” Đừng để mọi người chờ quá lâu.”



Tứ Hỉ đỡ Sở Uyên đứng dậy, giúp hắn thay y phục, đó là một chiếc áo ngoài màu trắng thêu kim tuyến, cùng Đoạn Bạch Nguyệt mặc bạch y ngọc đái đứng bên cạnh vô cùng xứng đôi.



ngọc đái: đai lưng (có chốt cài) bằng ngọc.



Sở Uyên nói: ” Cái màu xanh nhạt đâu rồi? Cái đó mỏng hơn cái này nhiều.” Trời nóng nực, hôm nay vẫn phải ra bến tàu, nếu mặc cái này chắc chắn lại ra một thân mồ hôi.



Đoạn Bạch Nguyệt: ” Khụ!”



Nhưng hiển nhiên Tứ Hỉ công công không hề lĩnh hội được hàm nghĩa sâu xa ẩn trong cái ho khan này, trái lại nói: ” Lão nô sẽ đi lấy ngay.”
Sở Uyên nói: ” Muốn xem náo nhiệt.”



Đoạn Bạch Nguyệt: “…”



Sở Uyên nhìn hắn.



Loại ánh mắt này…..



Tây Nam Vương nói: ” Được.”



Tứ Hỉ công công vừa nghe Hoàng thượng muốn đi ra ngoài mật thám thì đã cảm thấy đau đầu muốn nứt. Sắp tới lúc đánh giặc rồi a, vì sao còn muốn chạy lung tung khắp nơi, xảy ra chuyện gì bất trắc thì phải làm thế nào đây?



Lúc nửa đêm, Đoạn Bạch Nguyệt ôm theo Sở Uyên tung người ra khỏi dịch quán, tới chỗ hẹn trước tìm Thẩm Thiên Phong, nào ngờ đến lúc gặp nhau còn đụng phải Diệp Cốc chủ hiền lương thục đức —cũng muốn tới xem náo nhiệt.



…..



” Là tự trẫm muốn tới.” Sở Uyên dành nói trước.



Diệp Cẩn thấy trong lòng cực kì khó chịu, vô lực phất tay một cái, cũng không phải là rất muốn nói chuyện.



” Chúng ta qua bên kia đi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.



Sở Uyên gật đầu một cái, rất là phối hợp.



Vì vậy Diệp Cẩn đành phải trơ mắt nhìn ca ca nhà mình bị ôm đi.



Thẩm Thiên Phong đưa ngón tay lên miệng ra hiệu bảo hắn im lặng, cúi người xuống ẩn núp.



Đây là lần đầu tiên trong đời Sở Uyên đi canh chừng bắt đạo tặc, cảm thấy vô cùng mới lạ. Nhưng Đoạn Bạch Nguyệt bên cạnh thì lại cực kì gà mẹ, sợ hắn hứng gió cảm lạnh, sợ có tiểu trùng rơi từ trên cây xuống… Khoảng nửa canh giờ trôi qua, vẫn không thấy có bóng dáng người nào xuất hiện trên đường, Sở Uyên không nhịn được bắt đầu ngáp dài ngáp ngắn.



Đoạn Bạch Nguyệt hỏi: ” Trở về nhé?”



Sở Uyên nhìn xuống con đường, ngước ngước cằm: ” Nếu giờ đi về thì phải bỏ lỡ một màn kịch hay rồi.”



Đoạn Bạch Nguyệt cảnh giác nhìn theo phương hướng hắn chỉ thì thấy một bóng đen vọt vào thành, quả thực giống như người bên ngoài đồn đãi, vừa nhún người một cái đã có thể nhảy lên cao mấy trượng.



Phía bên kia, Diệp Cẩn cũng trợn mắt há hốc mồm: ” Đây mà là người sao? Con rệp thành tinh thì đúng hơn.”



O.O Chúc mừng Tiểu Cẩn, cuối cùng cưng cũng đã có chung lối tư duy với anh rể cưng rồi, nhân gia chẳng ngạc nhiên chút nào đâu *^_^*