Đô Thị Thiếu Soái

Chương 282 : Tô lão gia

Ngày đăng: 14:57 30/04/20


Mặt trời chiều ngả về tây.

Trước cổng biệt viện Tô gia, một chiếc Audi màu đen đang từ từ dừng lại. Cửa xe mở ra, một đôi nam thanh nữ tú bước xuống. Chàng trai lạnh nhạt, phiêu dật còn cô gái có dung nhan say đắm lòng người. Ánh mặt trời chiếu vào họ rất hiền hòa, tự nhiên không một chút chói mắt nào.

Lúc Sở Thiên đứng trước nơi này hắn mới hiểu nơi ở của nhân sĩ có quyền, có tiền là như thế nào. Tô gia biệt viện này nằm sau khu công viên tự nhiên của thủ đô. Trước cửa, có một đôi sư tử đá uy nghi, bề thế; bên trên là hai chiếc đèn lồng đỏ thắm. Phía dưới là bốn người cảnh vệ nghiêm trang đứng gác.

Sở Thiên liếc nhìn bốn người, thấy họ ánh mắt sắc bén, bộ pháp chắc chắn đủ biết họ là cao thủ trong cao thủ. Sở Thiên biết Tô gia này là gia tộc quyền quý nhưng lại để bốn cao thủ như thế làm gác cửa thì Tô gia không phải hạng phú quý bình thường.

Tô Dung Dung nhẹ nhàng gật đầu với mấy người cảnh vệ. Họ hiểu ý, lập tức đẩy cánh cửa lớn nặng nề ra để cho hai người tiến vào biết viện. Đối với hai người, trên mặt những cảnh vệ này không có nhiệt tình cũng không lạnh nhạt giữ vững thái độ trang nghiêm. Đón Tô Dung Dung và Sở Thiên ở trước biệt viện, là một người đàn ông trung niên nho nhã đang mỉm cười cung kính:

- Tiểu thư, lão gia đang ở Yến khách đường chờ hai người, hơn nữa ý lão gia là muốn tiểu thư đưa Sở Thiên tới đó sau đó gặp cậu ấy một mình!

Tô Dung Dung gật đầu, lễ phép nói:

- Cảm ơn Nguyên thúc thúc, cháu biết phải làm sao rồi!

Người đàn ông trung niên hòa ái, thân thiện tránh ra, nhường một lối đi nhỏ cho hai người đi vào. Khi Sở Thiên và Tô Dung Dung đi ngang qua, ông cố gắng nhìn kỹ Sở Thiên thêm một chút. Người trẻ tuổi này trên mặt không có một chút khiếp sợ hay mất tự nhiên nào, thật không tầm thường chút nào.

Tô Dung Dung dẫn Sở Thiên đi vào trong, vừa đi vừa giới thiệu người vừa rồi:

- Vừa rồi là Nguyên thúc thúc, tên thật là Nguyên Thiên Minh. Ông ấy là quản gia của Tô gia, đã theo ông nội em hơn bốn mươi năm rồi, các sự vụ lớn nhỏ của nơi này đều do ông ấy giải quyết. Ở đây, mọi người rất kính trọng ông, đến cả một số việc ông nội em cũng hỏi ý kiến ông ấy!

Sở Thiên gật đầu, càng bội phục Tô lão gia hơn. Có thể khiến một người đi theo mình mấy chục năm không phải dễ, phải có một mị lực rất lớn mới có thể khiến Nguyên Thiên Minh lưu lại lâu như như thế.

Tiền viện Tô gia khắp nơi là các loại hoa thơm cỏ lạ. Dòng nước róc rách chảy ra từ ngọn giả sơn hình thành nên một khe suối nho nhỏ chảy vào chiếc ao cạnh một cái tiểu đình. Trên khe xuối ấy một chiếc cầu đá cong cong được bắc qua. Nơi đây chẳng khác nào một lâm viên vùng Giang Nam trên có núi, cạnh có khe suối chảy qua. Một không gian thơ mộng, trữ tình khiến con người ta mê say.

Đi thêm một chút, Sở Thiên được chứng kiến một hệ thống công trình kiến trúc tuyệt mĩ. Cạnh chiếc sân nhỏ là một lầu cao chót vót được xây dựng kết hợp bởi gỗ và đá. Mái hiên được thiết kế xếp chồng lên nhau như con sóng sô bờ. Cả căn lầu được trang trí bởi các loại hoa văn tinh mỹ, khiến cho ta cảm thấy một khí phách hùng hồn nhưng đầy vẻ cổ kính. Địa vị của Tô gia ở thủ đô này phải lớn như nào mới có thể có một nơi như thế này?

Trong lòng Sở Thiên cảm khái, căn phủ kiểu này ở thời cổ đại chỉ có thân vương mới có, không ngờ mình lại yêu được một cô quận chúa thời hiện đại.

Sở Thiên theo Tô Dung Dung đi qua khu lâm viên, đình đài, lầu các, cuối cùng cũng dừng lại bên ngoài khu Yến Khách đường, Tô Dung Dung ôn nhu nói:

- Ông nội của em đang đợi anh ở bên trong, ông muốn gặp anh một mình.

Sở Thiên hơi bất ngờ, Tô Dung Dung là cháu gái bảo bối của Tô lão gia nhưng cũng không dám phóng túng trước mặt ông, xem ra Tô lão gia dạy con, cháu rất nghiêm khắc. Trước mặt lão gia tử, luôn phải có khuôn phép, lễ nghi. Xem ra chỉ có những con cháu nhà giàu mới nổi mới có thể biến thành những kẻ ăn chơi, trác táng thành sâu mọt của xã hội.

Tô Dung Dung tiến lên, ôm lấy Sở Thiên mỉm cười, ôn nhu nói:

- Nhớ kỹ, mỗi ngày khi em mở mắt ra được thấy anh và mặt trời là tương lai của em. Em tin anh có thể khiến ông nội tiếp nhận tình yêu của chúng mình.

Sở Thiên vỗ nhẹ lưng của cô, rồi anh quay người đi vào.

Sở Thiên bước chân lên cầu thang xuyên qua thạch đình, một khoảng sân rộng rãi hiện ra trước mắt. Đập vào mắt Sở Thiên chính là một căn nhà gỗ năm gian uy nghi bề thế, tựa lưng vào một cây Hòe cao tới mười thước. Cây Hòe to lớn, tán trải rộng khắp tựa như một cái ô khổng lồ đang che chở cho một cung điện. Ánh sáng và bóng cây đan xen vào nhau khiến người ta có cảm giác như đang lọt vào một bức tranh đầy ý họa, ý thơ.

Sở Thiên nhớ tới lời của giáo sư Tất Mậu: Đám lão gia ở Trung Nam Hải so với ông càng tin tưởng vào phong thủy, số mệnh hơn.

Gió đông thổi qua, lá cây xào xạc khiến tâm thần cảm thấy rất thư thái. Sở Thiên hít hơi sâu không khí trong lành này. Đi vòng qua cây Hòe nửa vòng, bước đi chầm chậm thưởng thức rồi mới chậm rãi đi lên những bậc thang bằng đá trắng. Cuối những bậc đá là "Yến khách đường".

Trong cái không gian Yến Khách đường rộng lớn ấy, có một bóng lưng đang đứng thẳng tắp như một cây trường thương, sừng sững như một ngọn nũi cao hùng vĩ, mà đỉnh là một màu trắng thuần khiết. Hai tay chắp sau lưng và cũng không biết mặt mũi người đó ra sao nhưng vẫn có thể cảm thấy cái khí thế duy ngã độc tôn toát ra.
- Thế cờ của Thiếu soái nhìn rất mất trật tự nhưng kỳ thật có nhiều hàm ý sâu xa tuy nhiên nó còn có hậu hoạn. Xe 1 bình 2.

Sở Thiên mỉm cười, ánh mắt tựa hồ như đã hiểu:

- Xe 9 tiến 1. Đường Đại Long thâm căn cố đế, tùy tiện nhổ đi sẽ khiến cho bốn phương chấn động không cần Đường Đại Long phản kích chỉ cần Lý Thần Châu muốn mệnh cháu thì Soái quân cũng bị diệt.

- Cháu không nhổ tận gốc cây to này một lúc mà dùng cách nước ấm nấu ếch xanh. Để cho người của Lý Thần Châu tiếp nhận, từ từ đứng vững trong phạm vi Hàng Châu. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Sở Thiên không còn khó khăn gì nữa cả:

- C đường 10. Dần dần từng bước khiến cho cái cây này đổ xuống lúc đó sẽ chẳng còn lời ong tiếng ve gì nữa, từ xưa cần người có danh chỉ lối huống chi là Soái quân.

Ông từ khi khai cờ đến giờ luôn chú ý thế cờ cảm thấy rất kinh ngạc; không ngờ Sở Thiên cũng có thể nhất tâm đa dụng hơn nữa kỳ nghệ cùng tâm tính rất cao, rất trầm ổn không vì khó khăn hay vui sướng nhất thời mà quên đi việc lớn. Càng về sau, thế cờ càng phức tạp mà cậu ta vẫn bảo trì sự bình thản, thế cờ càng hiện rõ sự sâu xa khó lường. Cậu ta có phong phạm của một tướng soái.

Người này tuyệt không phải vật trong ao. Tô lão gia lần này đánh giá Sở Thiên rất cao.

- H đường 8. Mã 8 tiến 7.

Ông liền đi liền hai quân, ý muốn phong kín đường đi của quân cờ khiến Sở Thiên không kịp đối phó:

- Không sai, hành động của cậu rất giống với suy nghĩ của ta, xem ra cậu cũng có chút mưu lược nhưng nước cờ ở thủ đô này cậu sai rồi. Cậu hoàn toàn có thể tọa trấn ở Thượng Hải chỉ huy 2000 Soái quân khống chế Giang Triết sau đó mới tiến về thủ đô.

- Xe 9 bình 4. J đường 11.

Mạch suy nghĩ của Sở Thiên không bị gián đoạn liền trả lời:

- Cháu không quan tâm tới việc được mất một thành trì, cái cháu muốn là cả giới hắc đạo. Hơn nữa cầm đầu tại Thượng Hải, Hàng Châu, Giang Triết ai có thể đối đầu với Soái quân tinh nhuệ.

Định lực của ông rất cao, giữ vẻ mặt cao thâm khó dò không vì khí phách, nhuệ khí Sở Thiên phát ra mà ảnh hưởng.

Thế cờ biến hoá theo sự biến hóa tâm tính của Sở Thiên, khiến ông cũng không thể đoán trước những nước công tiếp theo của cậu ta sẽ ở đâu.

Ánh mắt ông trở nên nhu hòa dị thường nhưng ẩn dấu vô tận "Sát cơ" :

- H đường 6. Thế nhưng Thiếu soái có gì ở thủ đô? Địa bàn thủ đô là do Hắc Long hội cùng Hổ bang chia nhau nắm giữ. Chủ yếu là sau lưng bọn chúng có những nhân vật rất lớn mà cậu không thể đối đầu kể cả Chu Long Kiếm cũng phải nhượng bộ ba phần. Xin hỏi quân cờ này của Thiếu soái có phải là quân cờ phế.

Ánh mắt ông chăm chú nhìn Sở Thiên, ông rât muốn biết Sở Thiên sẽ trả lời vấn đế quan trọng này như thế nào.

Sở Thiên vốn tâm như chỉ thủy mà cũng bắt đầu rung động, biết mình khó giữ nổi tỉnh táo trước thế công như vũ bão của ông lão. Tấn công mạnh mẽ, phòng thủ chắc chắn đối thủ như vậy thật không chê vào đâu được, binh pháp Tôn Tử có câu "Chính kỳ tương gian " sức mạnh quân cờ không phải bàn cãi.

Đối mặt với sự đáng sợ của đối thủ, một ý chí chiến đấu cường đại toát ra. Sở Thiên nhìn chăm chú ánh mắt của ông lão, linh quang chợt hiện, mỉm cười.

Cách phá thế cờ như sôi sục trong lồng ngực.