Độc Tôn Tam Giới
Chương 3462 : Bách Hoa thánh địa giãy dụa
Ngày đăng: 07:50 19/04/20
Chính là bởi vì thực lực tăng lên cực nhanh, làm cho bọn họ ý thức được, giao thủ với ma tộc là một lần ma luyện cực lớn. Mà Ma tộc không thể nghi ngờ là đá mài dao tốt nhất cho bọn họ, làm cho bọn họ không ngừng kích phát lực lượng huyết mạch, không ngừng đột phá trên phương diện võ đạo.
Giang Trần lại không phủ nhận:
- Bách Hoa thánh địa chính là địa phương linh dược thừa thãi nhất trong Vạn Uyên đảo. Tuy rằng bọn họ gần đây ăn chút quả đắng từ ta. Nhưng mà trước mắt đại cục, ta cũng không so đo chút ân oán cá nhân này. Còn nữa, Thần Tê thảo kia nếu như tồn tại trong Vạn Uyên đảo, khả năng lớn nhất là ở trong Bách Hoa thánh địa này.
Bách Hoa thánh địa trong lĩnh vực đan dược luôn vượt qua tổng thể Vạn Uyên đảo rất nhiều. Trước khi Giang Trần xuất hiện, Bách Hoa thánh địa này ở lĩnh vực đan đạo có đủ ưu thế mang tính áp đảo.
Giang Trần xuất hiện, ở phương diện đan dược thành phẩm, áp đảo Bách Hoa thánh địa. Nhưng mà phương diện linh dược, dược liệu, nội tình truyền thừa của Bách Hoa thánh địa còn đó.
Một thánh địa như vậy, muốn nói tới ý nghĩa chiến lược, kỳ thực còn nằm trên thánh địa khác. Nếu như Vĩnh Hằng thánh địa không phải là minh chủ, địa vị chiến lược của Hạng Vấn Thiênđ kỳ thực còn xa không bằng Bách Hoa thánh địa này.
Chiếm lĩnh Bách Hoa thánh địa, cũng có nghĩa là ma tộc sẽ nhận được rất nhiều tài nguyên, ma tộc phong ấn hai mươi vạn năm, thứ thiếu thốn nhất chính là tài nguyên.
Cho nên Giang Trần cảm thấy, Bách Hoa thánh địa này không thể không cứu.
Thần điểu Chu Tước kia cười ha hả nói:
- Trần thiếu, chỉ sợ bản thân ma tộc cũng không thể tưởng tượng được ngươi để Vĩnh Hằng thánh địa đó không tới, hết lần này tới lần khác lại ra tay với Bất Hủ thánh địa và Bách Hoa thánh địa. Ta đoán, hiện tại cả ma tộc trong Vạn Uyên đảo, chỉ sợ cũng thần hồn nát thần tính a. Kim Ma nhất mạch bị diệt, đối với mạch khác trong ma tộc mà nói, lực uy hiếp nhất định sẽ có. Hơn nữa khẳng định không nhẹ chút nào.
Giang Trần thở dài:
- Ta không hy vọng có loại uy hiếp này. Ma tộc nhanh nhẹn dũng mãnh, uy hiếp từ trước tới nay chỉ khiến cho bọn chúng khủng hoảng nhất thời, không có cách nào phá hủy tín niệm trong bản tâm bọn chúng. Trái lại, bọn chúng có vết xe đổ của Kim Ma nhất mạch, chỉ sợ sẽ càng thêm cẩn thận. Chúng ta muốn lập lại chiêu cũ, chỉ sợ độ khó vô cùng lớn.
Giao chiến với Kim Ma nhất mạch làm cho Giang Trần có được tin tưởng rất lớn. Cũng làm cho Giang Trần có một ít lý giải cơ bản về sự mạnh mẽ, hiếu chiến của ma tộc.
Nếu như mười mạch đoàn kết một lòng, cùng tiến cùng lui mà nói, cương vực nhân loại vô luận thế nào cũng không đánh lại ma tộc.
Nhưng mà giai đoạn hiện tại, một đội ngũ của một thánh địa căn bản không đủ nhét kẽ răng của ma tộc. Tuy rằng thập đại thánh địa đã kết minh.
Nhưng mà trận tuyến kết minh, giai đoạn hiện tại quả thực không thể nào phát huy ra tác dụng quá lớn.
- Thánh chủ đại nhân, đại quân ma tộc càng ngày càng nhiều. Thánh địa chúng ta đã bị hai mạch ma tộc bao vây chặt như nêm. Theo thuộc hạ thấy, hoặc là cầu cứu, hoặc là phá vòng vây. Tử thủ như vậy tuyệt đối không có bất kỳ hy vọng nào.
Một gã trưởng lão của Bách Hoa thánh địa chăm chú nói.
Tên thánh chủ lúc trước tham dự thiên tài thi đấu ở Bình Sa đảo kia họ Cao.
- Hừ, có thể cầu cứu được ta đã cầu cứu qua. Hiện tại tất cả mọi người trong Vạn Uyên đảo đều là bồ tát qua sông, bản thân khó bảo toàn. Thời khắc mấu chốt còn có thể trông cậy vào ai được chứ?
- Thánh Chủ đại nhân, thứ cho ta nói thẳng, chúng ta hiện tại đã kết minh, vì sao không cầu viện với Giang Trần thiếu chủ ở cương vực nhân loại a? Nghe nói Giang Trần thiếu chủ kia ở Đông Duyên đảo đã giao thủ với ma tộc, tiêu diệt một đám chủ lực ma tộc, uy chấn nhân tộc a.
- Đúng vậy, tin tức này mấy ngày nay luôn truyền tới, cũng không biết thật giả ra sao?
- Bịa đặt lung tung, những tin tức này có lẽ đều truyền từ Vĩnh Hằng thánh địa ra chứ? Muốn thổi phồng cho thiên tài Vĩnh Hằng thánh địa bọn họ a.
Cao thánh chủ hiển nhiên không tin.
- Thánh Chủ đại nhân, thuộc hạ có tội, bản thân không có cách gì lên tiếng. Nhưng mà mọi người đã tới đây, Thạch mỗ có lẽ nên nói nhiều một câu. Có lẽ thực sự có thể cân nhắc cầu viện Giang Trần kia.
Người nói lời này không ngờ lại là Thạch Huyền đại sư.
Lúc trước thua trong tay Giang Trần, bị giam hồi lâu, về sau mới được Giang Trần thả về Bách Hoa thánh địa, bởi vì hắn làm tù binh trong thời gian ngắn, cho nên hiện tại rất ít xuất hiện, vốn hắn là cự đầu trong Bách Hoa thánh địa, hiện tại tư thế cũng hạ rất thấp.