Độc Tôn Tam Giới
Chương 877 : Hồng nhan họa thủy? 1
Ngày đăng: 07:05 19/04/20
Thấy trên mặt xinh đẹp của Lăng Bích Nhi tràn ngập đạm mạc, hiển nhiên đối với Thẩm Thanh Hồng hắn không có hứng thú, cái này để cho tâm tình tự tôn kiêu ngạo của Thẩm Thanh Hồng, như bị một chậu nước lạnh tưới xuống.
Bất quá, Thẩm Thanh Hồng rốt cuộc là người có chút lòng dạ, biết rõ đạo lý dục tốc bất đạt. Trong nội tâm an ủi mình, Lăng Bích Nhi này bởi vì bệnh tình của cha, đối với chuyện gì cũng không có hứng thú. Đợi một thời gian, Thẩm Thanh Hồng ta tổng sẽ nghĩ biện pháp, đem tỷ muội các nàng tới tay.
Nghĩ như vậy, liền tiêu sái cười cười:
- Nếu như thế, ngu huynh liền không miễn cưỡng sư muội rồi, ta đi gặp mấy cái lão hữu.
Thẩm Thanh Hồng hiển nhiên là cố ý khoe khoang nhân mạch của mình, đi chưa được mấy bước, liền không ngừng hướng người xung quanh ra động tác mời chào.
Thủ tịch đệ tử trên danh nghĩa của Đan Càn Cung, người khác tự nhiên phải cho hắn vài phần mặt mũi.
Bởi vậy, ngược lại lộ ra nhân mạch của Thẩm Thanh Hồng rất rộng, nhân khí rất đủ.
Thẩm Thanh Hồng có chút tự đắc, hữu ý vô ý liếc nhìn Lăng Bích Nhi. Chỉ là, hắn diễn xuất như vậy, ở Lăng Bích Nhi xem ra, lại thành lấy lòng mọi người.
Huống chi, tâm tư của Lăng Bích Nhi, căn bản không đặt ở trên người Thẩm Thanh Hồng.
Thẩm Thanh Hồng coi như là mị nhãn đổ cho mù lòa xem.
- Lăng sư muội, đã lâu không gặp.
Trong lúc đó, bên trái đi ra một thân ảnh thanh sắc, một võ giả tuổi còn trẻ, bận y phục của đệ tử Tiêu Dao Tông, cười tủm tỉm đi tới chỗ Lăng Bích Nhi.
Lăng Bích Nhi nhìn thấy người này, trong mắt vốn là đạm mạc, chợt lóe lên một tia chán ghét.
- Lăng sư muội, mới hai năm không thấy, liền không nhớ ngu huynh sao? Ngươi cũng biết, hai năm qua, ngu huynh tương tư ngươi, không biết khổ bao nhiêu a?
Người trẻ tuổi kia, vẻ mặt ngả ngớn, mang theo vài phần âm trầm, tổng cho người một loại cảm giác u ám.
Tựa hồ toàn bộ Tiêu Dao Tông, đều là phong cách như vậy.
Thẩm Thanh Hồng giận tím mặt:
- Lăn.
Sắc mặt Vệ Khánh trầm xuống:
- Thẩm Thanh Hồng, cho ngươi mặt còn không biết xấu hổ sao?
- Ngươi lăn hay không?
Thẩm Thanh Hồng mười phần bá khí, luận tu vi, Vệ Khánh này cũng không quá đáng là Nguyên cảnh bát trọng đỉnh phong, ở Thẩm Thanh Hồng xem ra, căn bản là không chịu nổi một kích.
Ánh mắt của Vệ Khánh đột nhiên hiện ra một tia hung quang, khẽ gật đầu một cái:
- Tốt, tốt, Thẩm Thanh Hồng, trong Huyễn Ba Sơn, ngươi tốt nhất đừng gặp được ta. Coi chừng ta giết chết ngươi.
Nếu như đổi lại người khác, dùng Nguyên cảnh bát trọng nói loại lời này với Thẩm Thanh Hồng là nửa bước Thánh Cảnh, tất nhiên sẽ trở thành trò cười.
Nhưng mà người Tiêu Dao Tông âm hiểm lại xảo trá, am hiểu dụng độc. Nhất là ở trong Huyễn Ba Sơn, một khi dụng độc, tuyệt đối là để cho người khó lòng phòng bị.
Nội tâm Thẩm Thanh Hồng xẹt qua một tia kiêng kị, bất quá lời nói nói đến nước này, hắn muốn chịu thua cũng khó khăn.
Chỉ phải kiên trì hừ lạnh một tiếng:
- Chờ xem.
Trong lòng của hắn đã hạ quyết tâm, tiến vào Huyễn Ba Sơn, chỉ cần nhìn thấy Vệ Khánh, tiên hạ thủ vi cường, dùng vũ lực trấn áp Vệ Khánh rồi nói sau.
Đang lúc hai người giao phong, đột nhiên phát hiện, Lăng Bích Nhi đã mang theo Giang Trần cùng Mộc Cao Kỳ đi chỗ khác.