Gia, Khẩu Vị Quá Nặng
Chương 39 : Gắt gao dây dưa
Ngày đăng: 10:58 30/04/20
Bạch Tố Tình ngẩng đầu, đập vào mắt cô ta là một khuôn mặt tuấn tú. Tóc đen hơi dài mơn trớn cái cổ nam tính. Hàng mi dày in bóng trên đôi mắt màu nâu đậm. Khóe môi mỏng nhếch lên, nửa cười nửa không.
Bạch Tố Tình bớt căng thẳng chút ít, “Ch… chào cậu.”
Đoạn Nghiêu đứng thẳng dậy, “Tôi là Đoạn Nghiêu, lớp trưởng ban F năm hai, hy vọng cậu sẽ sớm hòa nhập với lớp. Ngoài ra, chúng tôi cũng có một số yêu cầu về vị thứ thành tích, nội quy ban gì gì đó đều được dán trước cửa, cậu tự tới mà xem.”
“Ừ, được,” Cô ta đỏ mặt, nhỏ nhẹ nói.
Đoạn Nghiêu cười khẽ một tiếng rồi bỏ đi, nhưng mới được hai bước hắn liền ngoái lại, bí hiểm nói, “Đừng phạm sai lầm nhé.”
Bạch Tố Tình gật gật đầu, trong lòng không khỏi hoảng hốt, cậu ta có ý gì?
…
Giữa trưa, chuông tan học vừa vang lên, Mộc Như Lam còn chưa xử lý xong văn kiện thì cửa phòng hội trưởng đã bật mở, Mộc Như Lâm và Mộc Như Sâm tranh nhau vào trước, loay hoay mãi chưa ai bước qua được.
“Mộc Như Lâm, chú ra ngoài đi, anh mắc kẹt rồi!” Mộc Như Sâm cố gắng lách người qua nhưng lại bị cánh tay của Mộc Như Lâm chặn lại.
Vẻ mặt Mộc Như Lâm vẫn bình tĩnh như mọi khi, cậu nhất định không đáp ứng Mộc Như Sâm, tựa như một bước lùi lại không chỉ đơn thuần là đi ra khỏi phòng hội trưởng, mà còn đi ra khỏi cuộc đời Mộc Như Lam, “Em cũng bị kẹt, sao anh không lui ra trước?”
“Chị ổn mà, mau mau đi thôi, hôm nay Tình Tình sẽ cùng chúng ta ăn cơm, đừng có xụ mặt như thế nữa, biết chưa?” Mộc Như Lam nhéo nhéo hai má Mộc Như Lâm.
“Cái gì? Phải ngồi chung bàn với con nhỏ đó?” Mộc Như Sâm mất hứng, bữa trưa cùng Mộc Như Lam luôn là thứ mà cậu mong đợi nhất, tự dưng bây giờ lại có thêm kẻ bon chen phá rối.
Mộc Như Lâm cũng không vui, cậu nhíu mày nhìn Mộc Như Sâm ôm chặt cánh tay Mộc Như Lam, đột nhiên chuyển chủ đề, “Sâm, nghe đâu tiết ba chiều nay Chu Nhã Nhã đã đi học lại rồi.”
“Thì sao? Liên quan gì tới anh?” Mộc Như Sâm ngay lập tức bật lại, cậu muốn ăn cơm với Mộc Như Lam, Chu Nhã Nhã là ai cơ chứ?
Mộc Như Lâm mím môi, “Rốt cuộc anh có theo đuổi cô ấy không?”
“Theo theo theo,” Mộc Như Sâm trả lời cho có, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Mộc Như Lam lúc này đang thu thập đồ đạc, chuẩn bị cùng họ đi đến nhà ăn.
Bàn tay của Mộc Như Lâm siết chặt, thật muốn đấm cho ông anh trai vừa lì vừa thối như ống cống này một cái. Cho dù cậu có bỏ công hướng dẫn Mộc Như Sâm theo đuổi Chu Nhã Nhã ra sao, cật lực hướng trọng tâm câu chuyện tránh khỏi Mộc Như Lam thế nào,… thì Mộc Như Sâm đi một hồi luôn luôn trở lại quấn lấy chị gái, thậm chí còn dính như sam!
“Đi thôi…” Mộc Như Lam khoác áo lên rồi xoay người ra cửa, vừa mới ngẩng đầu nhìn lên thì cước bộ của cô liền khựng lại. Quả nhiên vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, người đang đứng ở cửa chẳng phải là Chu Nhã Nhã đó sao? Sáng hôm qua vừa gặp chuyện mà bây giờ đã đến lớp, xem ra cô ta cũng khá kiên cường.
“Học tỷ, thật ngại quá…” Chu Nhã Nhã khẽ đảo mắt qua hai anh em một vài giây, sau đó cảm kích nhìn sang Mộc Như Lam, vẻ mặt thoáng chút áy náy và bối rối.