Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 45 : Ngôi nhà nước chảy chân cầu

Ngày đăng: 19:30 18/04/20


Lại là một buổi hoàng hôn, nắng chiều tháng tư chiếu xuống dịu dàng,

cùng với gió mát cuối xuân khiến lòng người đều tràn đầy không khí vui

vẻ.



Chân núi Phong Huyệt, một dòng suối bạc trắng như dải lụa chảy từ sâu trong núi ra, uốn lượn trên mặt đất, trườn qua núi rừng, sơn cốc, thôn

xóm, ruộng đồng, chảy dài không dứt về phía đông.



Dòng suối chảy lúc nhanh lúc chậm, chỗ rộng chỗ hẹp, nơi chảy xiết độ dốc cao đến hai mét, bọt sóng tung trắng xóa không ngừng, nơi bằng

phẳng nước chảy róc rách, cá lượn rong rêu lăn tăn dưới mặt nước đều có

thể nhìn thấy rõ ràng, những quãng rộng, cách hai ba dặm lại có một cây

cầu cong cong như cầu vồng nối thông suốt hai bờ, quãng nào hẹp hơn thì

có đặt những khối đá dài kề sát nhau, có thể để người đi đường hoặc trâu cày, đẩy xe qua được, còn nơi hẹp hơn nữa thì chỉ cần bắc một thân cây

hoặc đặt giữa dòng suối mấy tảng đá lớn, bước trên đó là có thể dễ dàng

qua suối.



Mấy tảng đá lớn này, là nơi đám trẻ ở thôn Hòe Dương cách suối một

dặm thích chơi đùa nhất. Tuy rằng cách đó bảy tám trượng có một cây cầu

đá chắc chắn, nhưng chỉ cần trẻ con từ ba tuổi trở đi, không có đứa nào

chịu ngoan ngoãn đi qua cầu lớn, ngay cả những đứa trẻ từng trượt chân

khỏi mặt đá trơn trượt ngã tòm xuống lòng suối sâu hai thước, biến thành con gà sũng nước bị cha mẹ mắng cho một trận nhưng vẫn như cũ không

chịu sửa tính, lần sau vẫn chạy nhảy qua đó như thường. Ngay đứa trẻ cả

thôn đều công nhận là ngoan ngoãn nhất hiểu chuyện nhất, đi học có tiền

đồ nhất là Phạm Bạch Thái, cũng không ngoại lệ, đều thường xuyên chạy

qua cây cầu đó.



Có điều Phạm Bạch Thái và La Đản, tuy rằng thường hay chạy nhảy qua

mấy tảng đá lớn đó nhưng cũng là hai đứa trẻ duy nhất chưa từng bị ngã.

À, không, chính xác mà nói hẳn là chỉ có một, vì có một lần nếu không

phải La Đản nhanh tay lẹ mắt, Phạm Bạch Thái đã rơi vào cảnh thành gà

nhúng nước ướt sũng như đám trẻ kia rồi.



“Đản ca ca, nhìn kìa, là tỷ tỷ, hì hì, chúng ta đến dọa tỷ tỷ giật mình cái coi.”



Hôm nay Phạm Bạch Thái tan học trở về, từ xa xa đã nhìn thấy trên mấy tảng đá trên cầu, một thân ảnh màu lục nhạt đang ngồi khom mình xuống

suối rửa rau, tóc dài đen bóng xõa xuống, vội kéo La Đản, ý bảo hắn cúi

xuống lén lút tiếp cận phía sau, vòng đến tảng đá đầu cầu, thuận tiện

nhặt trên mặt đất hai hòn đá nhỏ, nhét một hòn cho La Đản.



La Đản buồn cười mím miệng lại, đi theo sau thằng bé. Hai đứa len lén bước chân lên cầu, sau đó Phạm Bạch Thái giơ tay lên, hòn đá nhỏ liền


Tuy rằng đến giờ nó vẫn nhất định không chịu luyện võ, nhưng thỉnh

thoảng cũng theo Tiểu Ngư và La Đản đùa giỡn một hai, toàn bộ coi như là rèn luyện thân thể, có điều vì nhiều ít cũng học chút khinh công, thân

thủ so với những đứa trẻ bình thường linh mẫn hơn, hơn nữa bên cạnh nó

vẫn có La Đản bảo hộ, lâu dần mọi người cũng để mặc nó tùy ý.



“Sư tỷ, ta cầm giúp tỷ.” La Đản giọng khàn khàn nói, một bàn tay đã duỗi ra cầm lấy quai rổ.



“Được.” Tiểu Ngư cũng không khách khí, thuận thế buông tay, mỉm cười nói, “Đản Nhi, hôm nay ở lớp có gì vui không?”



“Không có gì, nhưng mà ngày mai là ngày hưu mộc, cho nên không cần đi học.” La Đản liếc nhanh nhìn nàng một cái, rồi lại mắt không chớp nhìn

về phía trước, trên mặt đã hơi nóng lên.



(Mộc: gội đầu, Ngày hưu mộc: Lệ ngày xưa làm quan cứ mười ngày được nghỉ một ngày để tắm gội (~bẩn kinh >”, nên ngày nghỉ thời bấy giờ (mười ngày nghỉ một ngày) gọi là ngày hưu mộc. )



“Đúng vậy nhỉ, mai là ngày hưu mộc, vậy đi, ngày mai chúng ta đến

chùa Phong Huyệt chơi được rồi.” Tiểu Ngư được La Đản nhắc mới biết, lại nhớ đến ngày mai là ngày cuối của trung tuần (từ ngày 11 đến 20 hàng

tháng), lập tức nảy ra một ý.



“A, hay quá!” Phạm Bạch Thái thính tai nghe thấy, hưng phấn hỏi lại: “Tỷ tỷ, cha và Nhị thúc cũng đi cùng chứ?”



Đương nhiên, cả nhà cùng đi.” Tiểu Ngư cười nói, mặc cho Phạm Bạch

Thái vui vẻ kéo tay nàng chạy về thôn cách đó không xa, sát rìa thôn về

phía đông, sân nhà ngoài tường có một gốc cây hòe to chính là nhà bọn

họ.



Nắng chiều sót lại xiên nghiêng chiếu rọi xuống hai chị em, như phủ

lên hai người một tầng ánh sáng vàng chói mắt rực rỡ, váy áo màu xanh

lục nhạt phất phơ trong gió như một con bướm xinh đẹp, vô cùng thu hút

hấp dẫn khiến ánh mắt nhìn vào không thể dời đi được.



Ba năm qua, tiểu sư tỷ càng ngày càng xinh đẹp, không nói trong thôn, ngay cả trấn trên hay trong thành bọn họ hay đến cũng chưa từng thấy có người con gái thứ hai xinh đẹp như tiểu sư tỷ. Thế nhưng, tại sao, hắn

bây giờ ngược lại càng ngày càng không dám đưa mắt nhìn thẳng nàng?



La Đản si ngốc nhìn, bất giác quên cả bước đi, cho đến khi Phạm Bạch

Thái quay đầu lại gọi, mới giật mình lên tiếng đáp, trên gương mặt tuấn

tú hơi ngăm đen đã sớm phủ lên một màu ửng hồng nhàn nhạt.