Hệ Thống Chém Gió (Thần Chém Gió)

Chương 339 : Bắt đầu làm nhiệm vụ!

Ngày đăng: 13:23 30/04/20


Trương Tiểu Kiếm dựa lưng vào ghế, nghe giọng nói lạnh như băng của hệ thống vang lên trong đầu: 



“Hệ thống Thần Chém Gió phiên bản dung hợp thăng cấp thành công. Bắt đầu đọc tư liệu thế giới, xin hãy chờ trong giây lát...”



“Đã đọc xong tư liệu thế giới. Trạng thái hiện tại, thế giới khôi phục linh khí cấp G.”



Trương Tiểu Kiếm: “...” 



Xem ra thế giới của mình hẳn là thuộc trạng thái vừa bắt đầu đúng không?



“Họ tên ký chủ: Trương Tiểu Kiếm.



Tuổi: 26. 



Giới tính: Nam.”



Ừm, mấy thứ này không có gì, khá là bình thường.



Sau đó lập tức không bình thường... 



Hệ thống: “Bạn lữ: Tiêu Thần Tâm, đẳng cấp hiện tại người thức tỉnh cấp G, tiềm lực cấp SSS.”



Trương Tiểu Kiếm: “!!!”



Chời má, chuyện gì vậy?! 



Tâm Tâm của chúng ta lại trở thành người thức tỉnh á?! Còn là tiềm lực cấp SSS cơ á?!



Quả thực là nổ banh trời công nhận không?



Trương Tiểu Kiếm: 



- Chờ chút nào. Mày nói Tâm Tâm là tiềm lực cấp SSS hả? Năng lực của con bé là gì?



Hệ thống:



- Năng lực sấm sét. 



Trương Tiểu Kiếm:



- Pháo tỷ (*) trong truyền thuyết?!



(*) Pháo tỷ là cách gọi thân mật của nhân vật nữ thuộc môn phái Đường Môn trong game Kiếm Hiệp Tình Duyên của TQ. Bởi vì Đường Môn am hiểu chế tạo cơ quan, vũ khí bắn phá có lực sát thương cao nên các nhân vật trong Đường Môn đều được gọi là Pháo ca, Pháo tỷ. 



Hệ thống:



- Có thể cho là thế. Nhưng hiện tại còn cần thời gian trưởng thành.



Trương Tiểu Kiếm: 



- Được đấy được đấy. Thế tớ thì sao tớ thì sao? Thức tỉnh giả cấp mấy? Tiềm lực bao nhiêu?



Hệ thống:



- Trước mắt ký chủ là người không thức tỉnh, tiềm lực là 0. 



Trương Tiểu Kiếm: “...”



Anh mày bi kịch tới mức này cơ à?!




- Thím lợi hại thế cơ à?!



Vẻ mặt Trương Tiểu Kiếm kinh sợ, nói nhỏ: 



- Người thức tỉnh?



- Đúng rồi!



Thím Dương đắc ý nói: 



- Năng lực này của thím ghê lắm đó, cháu thấy nhiệt độ hôm nay chưa? Thím làm kem que cho thằng cháu trai của thím ăn ngon lắm đó!



Trương Tiểu Kiếm: “...”



Ít nhiều gì bà cũng là người thức tỉnh, chỉ làm kem que cho thằng cháu chơi thôi á? 



- Thím Dương, năng lực của ngài mà làm cái đó không phải là hơi lãng phí sao?



Trương Tiểu Kiếm hỏi nhỏ:



- Không tính đi làm chuyện lớn gì à? 



- Xí xí xí!



Thím Dương lắc đầu như trống bỏi:



- Làm chuyện lớn gì? Đi tạo phản hả? Hay là đi cướp ngân hàng? Có năng lực này thì dù sao cũng thật tiện lợi, bây giờ siêu thị hoa quả trước cổng chúng ta nguyện ý thuê thím lương tháng tám ngàn đó. Năng lực của thím thì giữ tươi cho hoa quả là tốt nhất! 



Trương Tiểu Kiếm: “...”



- Rồi không nói chuyện này.



Thím Dương cười tủm tỉm nhìn Trương Tiểu Kiếm: 



- Nói chứ Tiểu Kiếm, giờ cháu có phải là người thức tỉnh không? Bây giờ con gái nhà người ta lựa người yêu ghê lắm đó, không phải là người thức tỉnh thì không thèm nhìn đâu.



Trương Tiểu Kiếm: “...”



Tiên sư, mình đừng có nhắc tới đề tài đau buồn này nữa được không? 



- Thật ra thì cháu cũng thức tỉnh.



Trương Tiểu Kiếm nghiêm trang chém gió:



- Cháu nói cháu ra ngoài cửa có thể nhặt được tiền, thím tin không? 



Thím Dương: “!!!”



- Ây dà thím phải nhanh chạy ra siêu thị hoa quả trước cổng xem chút.



Có vẻ như Thím Dương nhớ tới nỗi sợ hãi khi bị Trương Tiểu Kiếm khống chế lúc trước, che mặt đi luôn: 



- Đừng có để người khác giành trước. Lần sau chúng ta lại trò chuyện nhé Tiểu Kiếm, lần sau ha. Đến lúc đó thím dẫn cháu đi gặp ông bạn già của thím!



Trương Tiểu Kiếm: “...”



Hừ hừ, cho dù anh không phải là người thức tỉnh, nhưng anh cũng trâu bò lắm đó!