Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 278 : Kiến Tập Tự Dưỡng (38)

Ngày đăng: 03:00 20/04/20


Minh Thù không lập tức đi tìm Louis, mà kêu Hạ Phù chuẩn bị vài thứ.



Sau khi hoàn thành xong xuôi, mới vội đi đến nơi đó.



Trang viên vắng vẻ không một tiếng động, một vài chỗ có ánh sáng, trong đêm tối rực sáng.



Minh Thù không đi vào mà ngồi xổm ngoài trang viên, loay hoay với mấy cái rương, nhìn như pháo hoa nhưng Minh Thù loay hoay lâu như vậy, dù thế nào đều cảm thấy đây không phải là pháo hoa.



"Đi."



Minh Thù kéo Hạ Phù đi vào rừng cây phía sau.



"Ầm!"



Pháo hoa nổ tung trên bầu trời, như hoa tươi nở rộ giữa trời đêm, vô cùng xinh đẹp. Nhưng những pháo hoa này không biến mất, mà tản thành đóm lửa, như sao băng bay thẳng vào trang viên.



Tiếng kêu thảm thiết trong trang viên dần dần vang lên, lửa châm cây cối, hỏa hoạn bốc lên, toàn bộ trang viên chìm ngập trong biển lửa.



Hạ Phù: "..."



Đắc tội ai cũng không nên đắc tội với tên điên này.



Đây thật sự là lãng mạn đến chết.



Những pháo hoa này là do Hạ gia chuyên đối phó với Huyết tộc, dính vào nếu không chết cũng sẽ rớt mất nửa cái mạng.



"Đẹp không?"



Minh Thù hỏi Hạ Phù.



"Đẹp."



Không thể ngỗ nghịch với đối tượng theo đuổi, dù là cô chỉ dê nói sói, anh tôi cũng phải nói rằng đó sói.



"Sau này phóng cho anh một lần nhé?"



"..."



Mạng của lão tử có bao nhiêu lớn.



"Không cần. Sau này tôi bắn pháo hoa cho em."



Ai biết cô sẽ trộn cái gì kỳ quái bên trong chứ.



Đương nhiên, Minh Thù cũng chỉ là thuận miệng nói, rất nhanh thì đem lực chú ý tập trung tới bóng đen trong ánh lửa lập lòe ở trang viên.



Cô đi đến cửa chính, Louis vừa ra cửa chính thì thấy thiếu nữ nhàn nhã thoảng qua, trong tay cầm gậy gỗ, chớp mắt cười khẽ ân cần hỏi thăm hắn:



"Louis tiên sinh, đã lâu không gặp."



Thấy pháo hoa, trong lòng Louis đã đoán được là ai, cho nên nhìn thấy Minh Thù, hắn không hề cảm thấy bất ngờ.



"Vi Hề."




Minh Thù mỉm cười: "Ta lại không ngăn ngươi, phải không?"



Louis nghẹn họng: "Ngươi cho là bắt được ta, chuyện này sẽ kết thúc sao? Ha ha ha ha, Vi Hề, không thể nào, không có mệnh lệnh của ta, bọn họ vẫn sẽ tàn sát con người, vẫn..."



Minh Thù cười cười, giọng nói nhẹ tênh: "Ngươi tạo ra năng lượng giống của ta, thì đó cũng chỉ là hàng nhái."



Hàng nhái cũng chỉ là hàng nhái.



Nữ vương như trẫm còn chưa xuống đài đâu.



Đầu tiên là Louis cười nhạt, sau đó điên cuồng cười to.



Cười xong, Louis nhìn chằm chằm Minh Thù nói: "Thắng làm vua thua làm giặc, nhưng ta nguyền rủa..."



Ha ha ha thật hài hước, nguyền rủa cũng có thể nói bậy sao?



"Câm miệng đi."



Minh Thù cầm cây gậy nhét vào miệng Louis, thành công ngăn hắn nói:



"Thật là nhiều chuyện."



Louis nhìn chằm chằm Minh Thù, dường như muốn chọc thủng những mạch máu trên người cô ta.



Tại sao giá trị thù hận vẫn chưa đầy?



Thật là phiền phức!



Minh Thù lại tiếp tục đánh Louis, chỉ nhận được ánh mắt giận dữ của Louis, vẫn chưa thấy bóng dáng của Hài Hòa Hiệu đâu.



Minh Thù im lặng một lúc, cô sờ sờ má, sau đó đi về nơi Hạ Phù đứng, cô phải cúi mặt mới thấy được sắc mặt của Hạ Phù.



Hạ Phù nhếch môi, hắn cũng nghĩ như Louis, lúc nãy là cô giả bộ.



Minh Thù nhíu mày: "Khóc thì khóc đi, tôi cũng không cười nhạo cậu, dù gì thì tôi dễ thương như vậy."



"Tôi... Không... Khóc."



Hạ Phù gằn từ chữ một.



Tại sao lão tử phải khóc?



Tuyệt đối không khóc!



"Tôi nhìn thấy rồi."



Giọng nói Minh Thù vô cùng kiên quyết.



Minh Thù vẫn muốn nói nữa, nhưng Hạ Phù đứng dậy, ngăn chặn lời nói của cô.



[Giá trị thù hận của Louis đã đầy.]