Hình Đồ

Chương 341 : Cửu nguyên (6)

Ngày đăng: 01:41 20/04/20


Trong lòng hắn tuy rằng giật mình thế nhưng Xích kỳ trên tay không chần

chừ chút nào. Xích kỳ dựng lên, thân chuyển theo Kỳ bổ tới. Kỳ chạm tới, một chiêu Khóa giản trục hổ của Lưu Khám đánh bật ra trường của đối

phương. Nhưng nam tử cũng không kinh hoàng, trường mặc dù bị đẩy ra,

nhưng không lùi mà tiến tới, thiết kiếm lóe hàn quang, đâm về phía Lưu

Khám. Đây là thủ đoạn điển hình của người trong giang hồ.



Trách không được phủ Giám quân không thể đỡ được!



Có thể thấy Triệu Cao đã quyết định hạ quyết tâm rồi…



Xem ra, trong ba bốn trăm người đuổi theo ít nhất cũng có một phần ba là

cao thủ Trung xa phủ. Lưu Khám đón đối thủ, mặt không đổi sắc. Dọc theo

đường đi, xa sĩ Trung xa phủ chết trong tay hắn không ít người, lại e

ngại sao?



- Bảo hộ Đại công tử rút lui!



Lời còn chưa dứt,

Xích kỳ gục đầu, bước xuống ba bước, đầu cờ hướng sang phải, thân mình

chuyển theo cờ, vai trái lùi lại vừa lúc tránh được thiết kiếm kéo đến.

Xích kỳ thuận thế móc lên, chỉ nghe một tiếng hét thảm, tia máu xối xả,

người đã bị chặt đứt ngang. Chỉ một chiêu này, có tên là Câu kỳ thuật,

chiêu số giống như là búa rìu, thích hợp nhất với vật lộn gần người, uy

lực vô cùng.



Thiết giáp sĩ phía sau Lưu Khám rất có huấn luyện.



Lúc Lưu Khám chém đối thủ ở đường dài thìtự động chia làm hai đạo nhân mã,

một đạo che trở Phù Tô đi, một đạo khác theo Lưu Khám xông lên, ngăn cản truy binh lại. Xích kỳ của Lưu Khám bay múa, giống như hoa tuyết bay

bay giữa không trung. Nơi hàn quang đi qua, chỉ còn máu thịt bay ngang,

tứ chi đều cụt. Độ rộng của đoạn đường dài đã phát huy ưu thế hạn chế

truy binh, lại thêm Lưu Khám hung hăng đánh một trận. Từ lúc hắn rời

khỏi đám người, trên đường đã ngã lung tung bảy tám tử thi.



- Trung xa phủ lùi ra phía sau, thiết giáp quân bày trận!



Vương Ly khôi giáp sáng loáng, từ trong Phủ Giám quân giục ngựa bay ra nhìn thấy tình hình như vậy không khỏi lớn tiếng quát.



Võ nghệ của Xa sĩ Trung xa phủ, đích xác là cao hơn thiết giáp binh của

Vương Ly. Nhưng ở không gian chật hẹp, đám người này trái lại lại tạo

thành hỗn loạn cho Thiết giáp binh. Vì Lưu Khám hiểu rõ điểm này, nên cố tác động để cho xa sĩ Trung xa phủ tùy ý chém giết. Một đối một, xa sĩ

Trung xa phủ rất lợi hại. Thế nhưng kết trận để đánh, lại kém rất xa.



Theo một tiếng hô to của Vương Ly, sáu bảy mươi người trong nháy mắt lui ra phía sau.



Thiết giáp binh kết thành quân trận, một loạt trường thứ kích sắc bén đưa lên trước làm cho áp lực lên Lưu Khám nhất thời tăng lên.



- Lui ra phía sau, lui lại theo hướng phủ Thượng tướng quân!



Lưu Khám vừa đánh vừa hét nói.



Ngay lúc đám người Lưu Khám lúc sắp thối lui đến phủ Thượng tướng quân, đã

thấy Mông Điềm suất lĩnh bản bộ nhân mã, cũng đang bại lui trở về.



- Thượng tướng quân, trước tiên lui vào trong phủ, ta chặn phía sau!




Thật là thiên ý như đao … Mất rất nhiều trắc trở, kết quả cũng là công dã

tràng. Lưu Khám nghĩ, ngay cả ông trời đều đứng về phía Hồ Hợi. Sự tình

bi ai nhất của nhân sinh là gì? Không phải là không có hy vọng, mà là

khi ngươi nghĩ rõ ràng sẽ thắng lợi, kết quả đột nhiên lại thất bại.

Loại cảm giác thay đổi thật nhanh này, quả nhiên làm cho người ta không

có cách nào tiếp nhận được. Lưu Khám không biết nên nói gì mới tốt.



Lúc này, có gia binh chạy lại.



- Thượng tướng quân, Đại công tử tỉnh rồi!



Phù Tô còn sống?



Tinh thần Lưu Khám đột nhiên run lên. Lúc trước thấy Phù Tô, hắn còn cho

rằng y đã chết, không nghĩ tới y còn sống… chỉ cần Phù Tô còn sống, thì

có hi vọng. Không nói đến uy vọng của Phù Tô ở Bắc Cương cao thế nào.

Trong tay y còn có ngọc tỷ, nói không chừng còn có khả năng xoay chuyển

cục diện.



Nghĩ tới đây, tinh thần Lưu Khám tỉnh táo lại. Hắn đang muốn đi cùng Mông Điềm xem Phù Tô, thì ngoài phủ Thượng tướng quân

truyền đến một trận tiếng động lớn xôn xao rối loạn.



Ngay sau đó, một giọng nói dõng dạc từ ngoài phủ truyền tới:



- Mông Điềm, chiếu lệnh của Bệ hạ, tru sát Đại công tử… Hôm nay, thành

Cửu Nguyên đã trong sự khống chế của ta, ngươi có chạy đằng trời. Nếu

thông minh, dâng thủ cấp của Phù Tô, ra cửa chịu trói. Mặc dù Bệ hạ hạ

lệnh tru sát Phù Tô, nhưng không bao gồm ngươi ở bên trong. Chỉ cần

ngươi nghe theo chiếu lệnh, nói không chừng Bệ hạ còn có thể tha cho

tính mệnh của ngươi! Mông Điềm, còn không tới tiếp chỉ?



Thân thể Lưu Khám không khỏi run lên.



Chiếu lệnh?



Hồ Hợi không có ngọc tỷ, làm sao có thể phát ra chiếu lệnh được?



Mông Điềm nhíu mày, xoay người định đi ra ngoài. Lúc này Lưu Khám đưa tay ngăn cản ông lại:



- Thượng tướng quân, ông đi xem Đại công tử, ta ra ngoài chống đỡ.



- Ngươi…



Mông Điềm tựa hồ có chút do dự.



Lưu Khám cười:



- Thượng tướng quân, ta ngàn dăm xa xôi tìm nơi nương tựa, ông và ta đã

cột với nhau từ lâu. Chẳng phải Vương Ly giả mạo chỉ dụ nói Đại công tử

câu kết đồng đảng, phỉ báng triều đình sao? Ta nghĩ cái đồng đảng này,

hắn là để ta đi… tới lúc này rồi, ông và ta đều không thể quay đầu.

Ngươi đi chăm sóc Đại công tử, chỉ cần Đại công tử còn sống, nói không

chừng chúng ta còn một phần hi vọng!