Hồ Sơ Bí Ẩn
Chương 1332 : Mã số 014 - Ma phá trong nhà (4)
Ngày đăng: 16:57 30/04/20
Ngày 2 tháng 8 năm 2002, phân tích file ghi âm.
File ghi âm 01420020801G.wav.
“… Bà cứ khăng khăng là trong nhà có người, đứng ngay bên cạnh giường. Lúc đó nhìn bà quả thật đang rất hoảng sợ…”
“Ừ, cái này không có âm thanh lạ.”
File ghi âm: 01420020801(1)G.wav
“… Hơn nữa, hình như không phải nước từ trong vòi chảy ra, mà là ở trên vòi…”
“Cái này cũng không có.”
File ghi âm: 01420020801(2)G.wav.
“… Lột sột! Rột rẹt… Bản thể không nằm ở đây.”
Click!
“Ngay chỗ này, các cậu đã thấy thứ đó đúng không?”
“Đúng đó, tôi với sếp đều thấy.”
“Bên trong đá à?”
Click click!
“Ừ, là cái kiểu đá nhỏ trong khay ấy. Trong đá có mặt người, không thấy rõ lắm, nhưng hình như mỗi khay đều có một khuôn mặt, hơi giống... gọi gì nhỉ… kính vạn hoa? Kiểu như rất nhiều tấm kính đặt cạnh nhau.”
Click click!
“Thanh Diệp… quái dị… Tôi không hiểu. Đây là…”
“Ngọc bội ông Thiệu đeo rất thú vị. Cái này đã khai quang rồi phải không? Bây giờ có rất ít thứ được khai quang thật sự. Vị thầy mà ông mời đúng là người trong giới thật sự.”
“…”
“Ông Thiệu, đeo ngọc bội như vậy có thể bảo hộ cho ông được bình an nhất thời. Nếu ông đã trao đổi kĩ càng với vị thầy mà ông đã mời, chắc cũng đã được chia sẻ một vài thông tin cần thiết rồi. Lúc đeo loại bùa hộ thân như vậy thì sẽ được an toàn, nhưng nếu tháo xuống thì mất tác dụng ngay. Hơn nữa, cùng với quá trình tăng cường sức mạnh của con ma, thì tác dụng của bùa đối với nó cũng càng lúc càng giảm đi.”
“… ”
“Nghề nghiệp nào cũng cần có sự nghiên cứu. Chúng tôi là phòng nghiên cứu chuyên giải quyết những chuyện kiểu này. Phong cách làm việc của chúng tôi là giải quyết phiền phức ngay từ gốc rễ. Nhưng chúng tôi cũng mong nhận được sự phối hợp của ông, cung cấp những manh mối liên quan cho chúng tôi.”
“Tôi… tôi không biết phải nói như thế nào… chuyện này… chuyện này thực sự…”
“Ông có thể kể từ lúc bắt đầu, không cần phải vội. Ông cảm thấy dị thường từ khi nào?”
“Dị thường… lúc bắt đầu… ngay lúc triển lãm khởi động… tôi đã… đã thấy khác thường rồi… Lúc đó, tôi đến hiện trường… hiện trường đã được vận chuyển tới rất nhiều tảng băng. Triển lãm không phải được tổ chức lần đầu. Công ty chúng là lần đầu tiên chịu trách nhiệm, nhưng những nhân viên trong ê kíp của triển lãm trước đây đều còn đủ cả. Công ty chúng tôi cũng chỉ là một nhà phân phối, một đại lý quảng bá và tiêu thụ thôi. Còn đơn vị thực sự thao tác trên băng lại là một công ty khác. Mà cũng không phải công ty, chỉ là một tổ chức nghệ nhân truyền thống ở Bắc Đô này. Chắc phải gọi là nghệ nhân nhỉ. Bên cạnh đó còn những thợ lấy băng lâu năm nữa. Vốn dĩ tôi với những người thợ này không quen biết nhau. Tôi là người Bắc Đô, chưa từng qua lại với họ. Lúc bắt đầu làm việc, hai bên đều cọ sát làm quen với nhau. Chúng tôi chủ yếu là liên hệ với những nghệ nhân, thợ điêu khắc. Họ đã làm nghề này rất nhiều năm rồi. Chúng tôi liên hệ được người, họ sẽ lên đường đi lấy băng, chúng tôi đưa ra yêu cầu, định quy cách, chủ đề này nọ, giúp thợ lấy băng và nghệ nhân kết nối với nhau… Công việc này… thực ra lúc bắt đầu tôi cảm thấy rất rắc rối, còn những chuyện khác thì đều thuận lời cả. Đến hiện trường… mãi tới lúc đến hiện trường, lần đầu tiên tôi đến… Trước đó tôi cũng đã từng xem triển lãm rồi, không cảm thấy… Hôm đó đến hiện trường, lúc đó hoàn toàn chưa bắt đầu. Chưa có tác phẩm, mà chỉ có những khối băng lớn nhỏ đủ loại được chất trên đất. Yêu cầu về lượng băng của mỗi tác phẩm không giống nhau, chúng tôi phải kiểm tra… và ngay lúc đó…”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Có thứ gì đó… tôi không tả được. Hôm đó lúc nhìn thấy, tôi cứ ngỡ mình bị hoa mắt. Hôm đó đông người lắm. Người của công ty chúng tôi, nghệ nhân, thợ lấy băng, thợ vận chuyện băng… người thì đông đảo, đồ đạc cũng rất nhiều. Nắng rất đẹp, những khối băng phản quang lấp lánh, nhìn như pha lê vậy. Nên nhìn vào khiến người ta hoa mắt. Tôi không chắc lắm… chỉ là đột nhiên… cảm thấy lạnh… đột nhiên cảm thấy rất lạnh… Lúc đó tôi đã đảo quanh hiện trường mấy vòng rồi, liên tục chạy tới chạy lui, chỉ đạo cái này, hướng dẫn cái kia… Người tôi đang nóng hừng hực mà. Nhưng… bất chợt… tôi… tôi cảm thấy sau lưng mình có người… Tôi có thể nghe thấy âm thanh xung quanh, giống hệt như trước đó, tiếng người nói, tiếng di chuyển băng, tiếng xe cộ… Nhưng… trong thoáng chốc, hình như tôi còn nghe thấy một âm thanh khác nữa… xuất phát ngay sau lưng tôi… Sau lưng tôi là một khối băng rất lớn, hai ba khối băng cao hơn một mét chồng lên nhau. Rất cao, tôi đứng sát khối băng đó. Đằng sau tôi không thể nào có người được, không thể nào nghe thấy tiếng nói được… Nhưng ngay cái lúc đó, chỉ khoảng mấy giây thôi, tôi giống như bị rơi xuống một hố băng, còn nghe thấy tiếng ai đó đang la hét… cũng không nghe được rõ lắm, vừa giống có âm thanh, lại giống như không có…”
“Ông có quay lại nhìn thử không?”
“Lúc đó thì không dám. Sự nóng bức trên người tôi ngay lập tức tan mất. Mãi đến lúc có đồng nghiệp chạy đến trước mặt gọi tôi có việc. Cái thứ đó hình như đã bỏ đi. Tôi mới dám quay đầu lại. Tôi nhớ không sai, sau lưng tôi là mấy khối băng, chẳng có ai cả. Còn nhìn xuyên qua khối băng thì hoàn toàn chẳng thấy gì đâu. Đằng sau khối băng đó vẫn còn khối băng khác mà. Cho nên… cho nên hôm đó, tôi cứ cảm thấy thật là kì quái. Hôm sau chạy đến hiện trường, tôi có chút…”
“Ông còn gặp phải chuyện gì nữa không?”
“Có… lại gặp nữa…”