Hồ Sơ Bí Ẩn
Chương 1867 : Thăm dò
Ngày đăng: 17:05 30/04/20
Tôi lập tức nói cho ba người kia biết chuyện này. Ngô Linh và Lưu Miểu đều có thể phát hiện ra, Hàn Vân thì tôi càng khỏi phải lo. Tôi nói ra, chủ yếu là để nhắc nhở Quách Ngọc Khiết.
Quách Ngọc Khiết đi bên cạnh Hàn Vân,1có vẻ hoàn toàn không sợ sệt.
Lại một cơn gió thổi qua, đám gấu bông trên cây sau khi lắc lư một hồi thì có hai con rơi xuống.
Lưu Miểu tiện tay nhặt lên một con, chẳng phát hiện được gì. Anh ta đặt nó lại xuống đất.
Ngô Linh8đã đi về phía căn nhà đó. Chúng tôi cũng vào theo. Quách Ngọc Khiết không cảm thấy gì cả. Tôi chỉ cảm giác âm khí đã trở nên đục hơn. Loại ác ý đó không rõ ràng lắm, hình như chủ nhân của âm khí đã không còn2tỉnh táo nên mới dẫn đến hiện tượng này.
Ngô Linh đẩy cửa ra mà chẳng gặp trở ngại nào.
Không thấy bóng dáng con chó đó đâu, nhưng có thể nghe thấy tiếng chó sủa từ trong nhà vang ra.
Tiếng chó sủa lúc xa lúc gần, khó xác định.
Lúc cửa4mở ra, tiếng cọt kẹt của bản lề cửa không bị át mất, mà kéo giãn ra rất dài, còn có âm vọng vang dội trong nhà. Âm thanh đó rất kì quái, vang từ phòng này đến phòng khác, giống như cửa của những căn phòng đó bị người ta đóng mở liên tục. Tiếng chó sủa và tiếng cửa mở lại không vang lên cùng một lúc.
Quách Ngọc Khiết bịt tai lại, xoay đầu nhìn xung quanh.
Đèn ở chỗ cửa lúc này chợt bật sáng. Tôi nhìn thấy một hồn ma lướt xẹt qua.
Ánh đèn chớp tắt liên tục, giống như những âm thanh kia biến đổi bất thường. Tiếng dòng điện kêu rè rè, cùng tiếng chó sủa, tiếng cửa mở chồng chéo lên nhau. Mãi đến khi “bốp” một tiếng, bóng đèn bị nổ, không gian trong nhà chìm vào bóng tối thì tất cả âm thanh cũng im bặt.
“Làm cái quái gì thế?” Hàn Vân lẩm bẩm.
“Hình như không được ổn định lắm.” Giọng điệu của Ngô Linh không hề chắc chắn.
Cô ấy bước vào chỗ lối đi, sàn nhà chỗ lối đi sau cửa phát ra tiếng động. Cứ như vậy từng bước đi vào bên trong, âm thanh cứ không ngừng vang lên. Âm thanh đó không khớp với bước chân của Ngô Linh, mà lại giống như trước, lộn xộn không có trật tự.
Chúng tôi cũng không thể cứ đứng mãi ở cửa, đành đi vào theo.
Người đông lên, tiếng bước chân cũng nhiều lên, âm thanh đó lại càng thêm ồn ào, hỗn loạn hơn.
Một tiếng “rầm” vang lên, lần này cửa chính tự động đóng lại.
Trong giường trẻ sơ sinh không có đứa bé nào cả.
Căn phòng này không bị bám bụi, sáng sủa sạch sẽ. Cửa sổ đang mở, có gió lạnh thổi vào. Món đồ chơi có hình dạng chuông gió treo trên chiếc giường trẻ sơ sinh liền lay động, những con vật đồ chơi nhỏ xíu đầy màu sắc treo ở bên trên cũng chuyển động theo.
Bỗng nhiên, đầu và cổ của các con vật bị tách lìa ra, thân thể của chúng rơi xuống giường, cái đầu vẫn treo trên giá đỡ, chầm chậm xoay tròn. Từ vết đứt ngay cổ có máu trào ra. Máu lan trên nệm giường, còn có những giọt máu rơi xuống lất phất như mưa bay.
Chiếc giường nhỏ bị máu thấm ướt đẫm.
Chỗ máu đỏ tươi đó nhanh chóng chuyển sang màu đỏ thẫm, đặc lại rồi khô đi.
Cả chiếc giường loang lổ vết máu, nhìn vô cùng đáng sợ.
Nhưng đây vẫn chỉ là ảo giác mà thôi, không ẩn chứa khả năng tấn công.
Ngô Linh quét mắt một lượt, rồi thu hồi ánh mắt lại.
Cô ấy khom người bên cạnh giường, vén tấm ga giường ở tầng dưới lên.
Tôi khom xuống theo, liền nhìn thấy con chó trắng đó đang nằm dưới gầm giường, nhìn chúng tôi bằng bộ dạng đáng thương.
“Để tôi.” Tôi nói với Ngô Linh.
Muốn đem con chó ra thì ai làm cũng được. Quách Ngọc Khiết vốn rất khỏe không chừng là lựa chọn thích hợp nhất. Nhưng con chó này đã chết rồi, là hồn ma, cũng không biết nó có tấn công người hay không. Nói về năng lực thì người thích hợp làm chuyện này nhất chính là tôi. Nếu như nó tấn công tôi, tôi sẽ xóa sổ nó dễ dàng.
Ngô Linh nhường chỗ, nhưng vẫn ngồi xổm bên giường, cảnh giác quan sát.
Tôi vươn tay về phía con chó, còn kêu vài tiếng, gọi nó ra.
Con chó nhìn tôi, dường như đang chau mày suy nghĩ xem có nên tin tôi hay không. Nó lè lưỡi ra liếm ngón tay của tôi, đặt chân lên bàn tay tôi.
Tôi liền kéo mạnh nó ra khỏi gầm giường.
Sau khi kéo nó ra, chúng tôi mới nhìn thấy nửa dưới của con chó không phải cơ thể của chó, mà là của con người. Nhìn kích thước thì đây lại là nửa thân dưới của một đứa trẻ.