Hoàng Tộc
Chương 2110 : Hạnh phúc
Ngày đăng: 00:42 19/04/20
Tâm niệm Cửu Thiên chuyển động bỗng hiểu ra ý của tên tiểu tử này, nam dẫn ngựa nữ cưỡi ngựa đó là vợ chồng mới cưới về nhà mẹ đẻ khuôn mặt của nàng ửng đỏ, giơ tay lên đánh:
- Huynh vô lại, đang suy nghĩ gì đó?
Vô Tấn che đầu cười hì hì quay lưng đi để quả đấm của nàng đánh vào sau lưng của mình, loại cảm giác này vô cùng không tệ, chỉ tiếc Cửu Thiên đánh hai quyền liền phát hiện ra xung quanh có không ít người nhìn bọn họ liền cười nói:
- Được rồi không đánh huynh nữa, đánh huynh thành kẻ ngốc rồi, huynh mau nghĩ biện pháp không nghĩ biện pháp thì ta trở về.
Vô Tấn giả vờ nghĩ nghĩ bỗng nhiên vỗ gáy cười nói:
- Có biện pháp rồi.
Cửu Thiên vui mừng vội vàng hỏi hắn:
- Huynh nói đi biện pháp gì?
- Chúng ta có thể thuê xe ngựa trở về.
Cửu Thiên lập tức trút giận:
- Biện pháp huynh nghĩ muội đã nghĩ rồi, ở đây lấy đâu ra xe ngựa mà thuê, muội còn tưởng rằng huynh có biện pháp làm muội cao hứng một hồi.
Vô Tấn cười nói:
- Trêu chọc muội đủ rồi ta thực sự có biện pháp.
- Huynh!
Cửu Thiên tức giận đến mức muốn vung tay đánh hắn nữa tuy nhiên nhìn thấy hắn có vẻ rất thích được mình đánh thì tức giận nói:
- Huynh khi dễ ta ta cũng không cần huynh tìm cách nữa, ta tự mình trở về.
Vô Tấn quay lại trước mặt nàng nghiêng đầu cười nói:
- Muội yên tâm ta cùng với phương trượng Thiên Tích Tự quan hệ rất tốt lát nữa để xe ngựa của chùa đưa muội vệ vậy được không nào?
Cửu Thiên còn lộ vẻ tức giận nhưng trên mặt lại không giấu được nụ cười nàng đành lắc đầu cười nói:
- Đó là huynh sao?
Vô Tấn thò tay nắm lấy vai của nàng ôn nhu nói:
- Đương nhiên là ta.
- Vô Tấn.
Cửu Thiên không đẩy hắn ra, trong lòng nàng cảm động một hồi, nhích lại gần ngực hắn, khóe mũi cay cay:
- Muội thật không ngờ sẽ là huynh.
Đúng lúc này một chiếc xe ngựa đi tới, tuy trong bóng đêm không nhìn thấy dáng vẻ của xe ngựa nhưng trong lòng Cửu Thiên vẫn nhớ tới điều gì đó nàng giữ chặt tay của Vô Tấn, hướng về phía hẻm nhỏ bên cạnh mà đi.
Bọn họ vừa mới tới hẻm nhỏ, xe ngựa đã bay qua.
- Đây là xe ngựa của quý phủ?
Vô Tấn nhìn theo chiếc xe ngựa đã đi xa.
Cửu Thiên gật đầu:
- Là xe ngựa của tam thúc chúng ta đi thôi.
Nàng kéo Vô Tấn một thoáng Vô Tấn không động đậy mà khẽ ôm lấy nàng, Cửu Thiên tâm hoảng ý loạn vội đẩy hắn ra:
- Vô Tấn không được sẽ bị người khác trông thấy.
- Nhưng nàng chẳng những không đẩy được Vô Tấn mà còn bị hắn ôm chặt hơn Cửu Thiên cảm thấy cánh tay hữu lực và khí tức trên người của hắn thì càng thêm bối rối.
- Vô Tấn không...
Nàng còn chưa dứt lời thì Vô Tấn đã hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, Cửu Thiên toàn thân chấn động, đầu óc trở nên trống rỗng.
Vô Tấn nhẹ nhàng ôm thân hình mềm mại của nàng, tham lam hôn cặp môi đỏ mọng của nàng, thời gian dần trôi qua, thân thể của nàng mềm nhũn, cặp môi đỏ mọng nóng rực lên, bất tri bất giác ôm cổ của Vô Tấn, bắt đầu hôn trả lại hắn.