Hoàng Tộc Đại Chu
Chương 275 : Mãng Hoang Hầu
Ngày đăng: 12:27 18/04/20
Sau khi Sở Cuồng rời đi, trướng bồng liền yên tĩnh lại.
Phương Vân lấy một cuốn sách cổ trong túi không gian ra đọc, đây đúng là cuốn "thời đại cận cổ" của Cốt Hoàng Thánh Vu giáo. Nội dung trên cuốn sách này hắn đã nhớ kỹ, nhưng vào lúc rảnh rỗi vẫn lấy ra nghiên cứu.
Thánh Vu giáo cũng là đại phái, mặc dù không thể sánh với Thái Tố phái hay Thủy Ma tông, nhưng quy mô cũng không nhỏ. Đặc biệt là Cốt Hoàng, chưởng giáo của Thánh Vu giáo có thực lực sâu không lường được, hoàn toàn có tư cách chỉ điểm cho Phương Vân.
Mỗi một chưởng môn của các tông phái đều có thực lực sâu không lường được. Phương Vân sau lần đại chiến ở Mãng hoang này có thể nói là được mở rộng nhãn giới ra. Nhưng vẫn chưa thấy các chưởng môn chân chính của bất kỳ môn phái nào cả.
- Tu vi sau khi đạt đến Linh Tuệ cảnh là có thể mở ra được sự ảo diệu của bộ não con người, gia tăng sự thông tuệ cùng trí khôn. Ngoài ra, ngộ tính cũng được đề cao lên rất nhiều, bất kỳ công pháp, tuyệt học cũng rất dễ hiểu rõ, không hề bị tư chất hạn chế.
- Muốn đạt đến Linh Tuệ cảnh, ngoại trừ Linh Tuệ phách phải cường đại hơn thì còn cần có công pháp đặc biệt. Công pháp khác nhau thì hiệu quả cũng khác nhau. Sau khi đạt đến cảnh giới này thì không chỉ gia tăng ngộ tính, mà còn có thể hiểu được quy tắc của thiên địa, có thể lợi dụng quy tắc mà hiểu được mọi thứ trong trời đất. Cho dù không mở mắt thì cũng có thể từ trong hư không lấy được tin tức vô tận, hiểu rõ mọi thứ như lòng bàn tay! Cho nên, công pháp mà võ giả lựa chọn để tiến lên Linh Tuệ cảnh hết sức quan trọng, không được ham muốn mà chọn đại được!
- Bộ não của con người là tính mệnh của trời đất, cũng là nhà của tam hồn, là nơi cực kỳ huyền diệu, còn Linh Tuệ phách lại ẩn thân giữa hai hàng lông mày. Cho nên nói, muốn đạt đến Linh Tuệ cảnh thì phải mở ra lộ tuyến vận hành nội lực trong não để đem nội lực cùng Linh Tuệ phách ở mi tâm quán thông cùng nhau, dùng nội lực để tăng cường Linh Tuệ phách, qua đó hiểu được quy tắc của trời đất.
- Bước này là bước mấu chốt nhất, đồng thời cũng là bước nguy hiểm nhất. Thiên mệnh tam hồn cực kỳ ảo diệu, nếu như cảnh giới không đủ thì không thể nào thể nghiệm và quan sát. Võ giả vào thời điểm trùng kích Linh Tuệ cảnh phải vô cùng cẩn thận, nếu không tam hồn sẽ bị đả thương mà không biết. Nếu như tam hồn bị thương thì khả năng đạt đến Thiên Trùng cảnh cũng biến mất, cũng không có khả năng vượt qua Thoát Thai cảnh! Phải nhớ lấy, nhớ lấy!
Đọc đến đây thì Phương Vân kinh hãi vô cùng. Lấy thực lực Địa Biến cảnh đỉnh phong hiện giờ của hắn, chỉ cần viết một phong thơ đến Man Hoang, nói với phụ thân Tứ Phương hầu cho một cuốn công pháp Linh Tuệ cảnh là có thể đột phá ngay lập tức. Nhưng mà, cái câu "Không có khả năng vượt qua được Thoát Thai cảnh" lại làm cho Phương Vân kinh tâm.
Phương Vân cũng biết tu vi của phụ thân ở trên Dương Hoằng, nhưng nói Phương Dận đã vượt qua Thoát Thai cảnh thì hắn tuyệt đối không tin. Cường giả sau khi đạt đến Thoát Thai cảnh thì sẽ có năng lực nghịch thiên cải mệnh, nếu như phụ thân đã đạt đến cảnh giới này thì Phương gia tuyệt sẽ không có cái vận mệnh bị xét nhà diệt tộc!
- Nếu như có thời gian thì phải lên Man hoang, gặp qua phụ thân mới được!
Phương Vân thầm nghĩ trong lòng. Công pháp tu luyện đến Linh Tuệ cảnh sẽ liên quan đến bí mật tu luyện của Phương gia, cho dù Phương Vân có yêu cầu thì Phương Dận cũng sẽ không viết qua thơ.
- Phụ thân, rốt cuộc người là người như thế nào a?
Nhớ tới phụ thân của mình, Phương Vân không nhịn được mà có cảm giác mờ mịt cùng khẩn trương. Phụ thân có thể dùng một đao mà chế trụ Dương Hoằng, điều này đã nói lên tu vi của người rất mạnh. Nhưng tại sao ở kiếp trước lại bị xét nhà diệt tộc, tại sao bị kết tội mưu phản a?
- Phương Vân, ngươi biết tội rồi chứ?
"Tới rồi.", Phương Vân khẽ nói trong lòng, lập tức biết vị Mãng Hoang hầu này muốn gây khó dễ.
- Mạt tướng không biết, kính xin Hầu gia nói rõ!
Phương Vân nói.
- Hừ! Ngươi tự ý cách ly quân ngũ, sau đó tới Mãng hoang mà lại ẩn thân đi, không hề báo cáo. Trong mắt của ngươi còn có quân kỷ, còn có triều đình?
Mãng Hoang hầu lạnh lùng nói.
Nghe thấy mấy lời này của Mãng Hoang hầu, Phương Vân có chút ngoài ý muốn. Tuy lời nói của Mãng Hoang hầu sắc bén, nhưng trong khẩu khí cũng không có nhiều ý trách cứ.
"Kỳ quái, chẳng lẽ ta trách nhầm người này rồi!", Phương Vân vốn nghĩ tìm một cái cớ nào đó để nói cho qua. Nhưng đột nhiên nhớ tới chuyện Bình Đỉnh hầu suốt mười mấy năm qua luôn cố gắng kéo Mãng Hoang hầu qua bên mình mà không thành. Trong lòng hắn khẽ động, liền thẳng thắn nói:
- Bẩm đại nhân, ân oán của mạt tướng và Võ hầu Dương Hoằng thiên hạ đều biết. Mạt tướng cũng vì nóng lòng lập công, sợ Võ hầu lấy công báo tư, đem mạt tướng triệu ra phía sau rồi không thể lập được công cho triều đình!
Trong mắt Mãng Hoang hầu có chút ngạc nhiên, tựa hồ không ngờ rằng Phương Vân lại thẳng thắn như vậy. Hắn khẽ gật đầu, nói:
- Việc này chỉ có một lần chứ không được có tiền lệ cho lần sau. Còn nữa, Võ hầu chính là linh hồn của đại quân, địa vị cao thượng, không thể lấy lòng tiểu nhân mà đi đoán được. Nhớ lấy!
Phương Vân nghe thấy lời này thì lập tức biết Mãng Hoang hầu cũng không có ý trách cứ, nhớ tới Hứa Quyền ở kinh thành thì trong lòng có một cảm giác quái dị: "Hổ phụ khuyển tử a"!
!.