Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng

Chương 90 : Anh thật vô lại (2)

Ngày đăng: 16:45 27/05/20


Diêu Hữu Thiên có phần không hiểu, thứ lỗi cho cô không quan tâm đến làng giải trí, đương nhiên cũng sẽ không biết.



Hà Nhược Băng mà Triệu Bách Xuyên vừa nói là một nữ minh tinh gần đây vô cùng may mắn.



Đóng hai bộ phim truyền hình, thu lời vô cùng cao.



,



Mà tháng trước, cô ta được một công ty đá quý nhìn trúng, cùng chụp chung một bộ quảng cáo với Triệu Bách Xuyên.



Trong mắt Triệu Bách Xuyên, dáng vẻ nghi hoặc của Diêu Hữu Thiên có phần giả ngu.



"Cho dù cô nghe được gì, tốt nhất là giữ im lặng đi."



Triệu Bách Xuyên không hề giỏi uy hiếp người khác, phần lớn thời gian, anh đều im lặng.



Nói nhiều nhất định nói hớ. Trong cái giới này, có đôi khi nói nhiều thêm một câu sẽ rước lấy vô số phiền phức.



Vậy nên trước giờ anh rất cẩn thận, mà lần này, anh đã sơ xuất rồi.



,



Diêu Hữu Thiên híp mắt, đột nhiên cười: "Vậy tôi cũng không thể bảo đảm."



"........."



Nhìn vẻ u ám chợt lóe lên trong mắt Triệu Bách Xuyên, Diêu Hữu Thiên thu lại ý cười trên mặt, vẻ mặt nghiêm túc: "Anh vừa mới bảo người ta đi chết. Triệu tiên sinh, nếu như người nói chuyện với anh nghĩ quẩn tự sát. Vậy anh đã phạm tội rồi."



"Xúi giục người khác tự sát, ngang với mưu sát ——"



Câu nói kế tiếp, cô không nói ra được nữa, bởi vì cổ cô đã bị người khác bóp chặt.



Phản ứng đầu tiên của Diêu Hữu Thiên không phải là cô sắp chết rồi. Mà là hình như gần đây lúc nào cô cũng bị người ta bóp cổ.



,



"Cô biết thế nào gọi là mưu sát không?" Lúc này khuôn mặt siêu phàm cao ngạo kia đã nhuốm một chút hung ác nham hiểm.



Người đàn ông trước mặt đã sớm mất đi phong thái như đọa tiên trên màn hình, mà như là Tu La đến từ địa ngục.



"Bây giờ anh bóp chết tôi, thì chính là thật sự mưu sát rồi.” Diêu Hữu Thiên hơi khó thở, có điều lại không sợ chút nào.



Cố Thừa Diệu cô còn không sợ, càng không cần nói đến Triệu Bách Xuyên trước mặt nữa.



,




Lời nói này rất có ý nghĩa sâu xa.



Cố thị bỏ tiền là để Triệu Bách Xuyên đến làm đại diện phát ngôn cho bọn họ. Nhưng bây giờ anh lại ở đây dụ dỗ viên chức của công ty bọn họ ——



Nói cách khác, đây chính là chỉ Triệu Bách Xuyên không chuyên nghiệp rồi.



,



"A, thật xin lỗi, tôi còn tưởng rằng hoạt động đã kết thúc rồi chứ." Triệu Bách Xuyên vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng như vậy. Ánh mắt thản nhiên nhìn Diêu Hữu Thiên một cái.



"Hoạt động của anh Triệu đã kết thúc rồi." Sắc mặt Cố Thừa Diệu không đúng lắm, trong sự nặng nề mang theo cơn bão táp yên lặng: "Có điều, cô ấy là viên chức của công ty, đương nhiên còn có chuyện khác phải làm."



Lúc Cố Thừa Diệu nói, nắm tay Diêu Hữu Thiên thật chặt.



"Hôm nay anh Triệu cũng mệt rồi, chi bằng quay về phòng nghỉ ngơi sớm một chút. Chúng tôi xin lỗi không tiếp chuyện được."



,



Diêu Hữu Thiên không muốn đi, cô vẫn chưa xóa được tấm hình trong điện thoại của Triệu Bách Xuyên.



Nếu để người khác biết cô và Ảnh Đế tạo ra tai tiếng, cô ——



Trong mắt Cố Thừa Diệu, dáng vẻ của cô giống như vẫn đang lưu luyến Triệu Bách Xuyên.



................................................



【 Màn kịch nhỏ 】



Diêu Hữu Thiên nhận được một mẩu tin nhắn đã lập tức ra ngoài.



Ngày thứ hai lại như vậy. Tiếp đó là ngày thứ ba. Ngày thứ tư.



Ngày thứ năm. Cố Thừa Diệu túm lấy Diêu Hữu Thiên đang có hẹn với Triệu Bách Xuyên.



"Hừ. Vớ vẩn, cho rằng tôi không nhìn ra hả? Tin nhắn mỗi ngày? Anh Triệu nhờ tôi giúp chút chuyện cái nỗi gì. Rõ ràng là mười giờ giúp tôi cởi áo ngực."



Diêu Hữu Thiên:.............



Triệu Bách Xuyên:............



( Lời tác giả: Chỉ là chuyện hài ác ý thôi, không nên tưởng thật!!!!!)



(Hết chương 90)