Kiếm Sống Nơi Hoang Dã

Chương 95 : Mang thai

Ngày đăng: 11:37 18/04/20


Editor: ChieuNinh



Mùa xuân sắp trôi qua, Lỗ Đạt Mã đang làm mấy bận chuẩn bị tâm lý, phát hiện mình không có mang thai giống như trong dự liệu. "Dì cả" nhà nàng tới.



Ở thế giới này, mùa xuân hẳn là một mùa sinh sôi, lấy biểu hiện của nhóm báo nhân mà nói, phải là vô cùng dễ dàng có thai. Nhưng mà, trải qua Dạ cố gắng thường xuyên gieo giống như vậy, mình cũng không có mang thai, Lỗ Đạt Mã bắt đầu hoài nghi, mình và Dạ có phải có gien bài xích hay không. Nếu thật như vậy mà nói, tự nhiên cả đời nàng và Dạ cũng sẽ không có mấy đứa con ruột thịt.



Sau khi suy nghĩ đến điểm này, Lỗ Đạt Mã không biết là nên thương tâm khổ sở, hay là vui vẻ ăn mừng.



Theo lý mà nói, nàng nên may mắn, như vậy thì không cần lúc nào cũng lo sợ sẽ sinh ra một Tiểu Quái Vật hoặc không trọn vẹn, hoặc dị dạng. Nhưng mà, Lỗ Đạt Mã lại phát hiện, có một loại cảm giác mất mác không nói được tràn ngập trong lòng của nàng. Thật ra nàng khát vọng có thể thai nghén một tiểu sinh mệnh với Dạ.



Kể từ sau chuyến đi thảo nguyên trở lại, bị một nhà Cự Lang Rhona ảnh hưởng, Dạ trở nên cực kỳ nặng nề. Cái này rõ ràng hoàn toàn khác với hũ nút không biết nói chuyện trước kia. Khi đó mặc dù Dạ không quá rành dùng ngôn ngữ biểu đạt ra, nhưng lại thỉnh thoảng trêu chọc vui đùa, thỉnh thoảng ra dáng manh chân thành. Hiện tại, trên người Dạ tựa như phủ thêm một tầng áo khoác gọi là tang thương, sa sút khi đó khiến cho Lỗ Đạt Mã nhìn vừa đau lòng lại khổ sở.



Lỗ Đạt Mã làm mặt dày, liên cám dỗ hắn làm chuyện vào ban ngày, mới thỉnh thoảng thấy một nụ cười ở trên mặt hắn.



Tiến vào mùa hè rồi, vẻn vẹn qua hơn mười ngày, mưa to phủ xuống giống như trước kia, so sánh với hai mùa hè trước, mưa năm nay tới hơi sớm.



Sau khi tiến vào mùa mưa không bao lâu, hình như Dạ lại càng trở nên không bình thường, ngay cả đam mê khuê phòng khuê phòng buổi tối hắn yêu thích, cũng bắt đầu tránh né. Mới đầu Lỗ Đạt Mã còn có thể liên hệ tới chuyện của Cự Lang Rhona, nhưng sau đó nàng lại phát hiện, cũng không hoàn toàn là chuyện như vậy. Tâm tình của Dạ hình như trở nên khá hơn một chút, không sa sút giống như một khoảng thời gian trước.



Chẳng lẽ là đã qua mùa xuân sinh sôi nẩy nở, cho nên hắn đang cần giảm bớt ở phương diện này?



Không đúng!



Rất nhanh Lỗ Đạt Mã đã bỏ đi cái ý nghĩ này. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Mùa xuân trước sau khi đi qua, cũng chưa từng thấy Dạ giảm bớt hứng thú đối với phương diện này. Cái này là vì sao vậy chứ? Thay lòng? Chán ghét mình?



Cũng không đúng!



Hiện tại, mặc dù Dạ cự tuyệt chuyện phòng the, lại chưa giảm thân mật với Lỗ Đạt Mã chút nào.



Lỗ Đạt Mã buộc lòng phải nghĩ tới chỗ xấu.



Không phải là phương diện kia Dạ có tật bệnh đi?



Nàng cần xác nhận một chút.



Buổi tối, Lỗ Đạt Mã dựa vào trong ngực ấm áp bền chắc của Dạ, đỏ mặt, giở trò với hắn......



Hô hấp của Dạ từ từ trở nên dồn dập, thân thể cũng dần dần ấm lên.



Lỗ Đạt Mã cảm thấy rõ ràng, thân thể của hắn trong nháy mắt căng thẳng.



Nhưng mà, Dạ lại vẫn giống như là không có chuyện gì xảy ra, nhắm mắt giả vờ ngủ say.



Có phản ứng mà?



Không có bệnh tật mà?



Nhưng mà, tại sao......



Lỗ Đạt Mã không cam lòng bị Dạ làm lơ như vậy, tay nhỏ bé của nàng nhẹ như là lông ngỗng nhẹ bay mơn trớn trên cơ bụng sáu múi kiên cố của Dạ, chậm rãi xuống phía dưới......
Khi mùa hè qua hơn hai trăm ngày ngày, Lỗ Đạt Mã có phát hiện kỳ quái, mình ngày ngày trừ uống nước và ăn mấy quả dại ra, thứ khác đều khó mà nuốt xuống. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Ngay khi dưới tình huống này bụng của nàng lại có vẻ phình lên, cái này có phải thật là không có thiên lý hay không, nàng cũng sắp chết, thì không thể giữ lại một vóc dáng xinh đẹp sao!



Ực......



Đây không phải là nội tạng suy kiệt mà tạo thành trướng bụng hoặc là bệnh trướng nước đi.



Cũng không giống.



Gần đây nàng trừ thích ngủ, nôn mửa, kiêng ăn ra, trên thân thể không có những triệu chứng khó chịu khác.



Đợi chút, nàng hẳn là sẽ không —— mang thai?



Lỗ Đạt Mã hồi tưởng tình huống mấy ngày qua, càng cân nhắc càng giống như, hơn nữa, "dì cả" nhà nàng từ lần trước tới "bái phỏng" đã có hơn một trăm ngày chưa từng gặp mặt.



Lỗ Đạt Mã nghĩ tới, nếu như có que thử thai là tốt rồi, tránh cho mình suy đoán lung tung.



Ài, chưa từng sanh đứa bé, không có kinh nghiệm nha!



Nhưng mà, Dạ và Tuyết đã sớm biết sao?



Nếu như là câu trả lời khẳng định, vậy bọn họ lại phán đoán như thế nào?



Dựa vào mùi trên người mình tiết ra ngoài sao?



Bọn họ không nói cho mình, bởi vì cho rằng bản thân mình cũng có thể y theo mùi để phán đoán sao?



Ực......



Cái này rất có thể.



Ngay lúc đó Dạ và Tuyết mang theo quả dại trở lại, Lỗ Đạt Mã mặt nghiêm túc cầm bàn tay thô ráp dày rộng của Dạ đặt nhẹ lên trên bụng của mình, giọng điệu hơi nâng lên, nói: "Bảo bảo?"



Nghe được câu hỏi của Lỗ Đạt Mã, Da sững sờ mấy giây, sau đó phát ra tiếng cười "hắc hắc" ngây ngô, dùng sức gật đầu một cái.



"Bảo bảo!"



Thái độ là vui vẻ từ phát ra nội tâm.



Cái này hoàn toàn bất đồng với tập tính của báo nhân.



Bình thường giống đực báo nhân chắc là sẽ không nuôi dưỡng thú con, khi giống cái báo nhân thụ thai rồi, hai người sẽ tách ra, lại nói tập tính như vậy thật rất không chịu trách nhiệm.



Nhưng mà, Dạ biểu hiện, hoàn toàn là một phụ thân lòng tràn đầy mong đợi đứa bé sinh ra, cái này làm cho toàn bộ trong lòng Lỗ Đạt Mã đều là ấm áp.



Đây cũng là Rhona và Nhẫn dạy hắn.



Hết chương 95.