Kiếm Thần Trọng Sinh Đấu La Đại Lục

Chương 156 : Người ta yêu nhất

Ngày đăng: 12:52 30/04/20


"Vĩnh Lăng, ngươi ra đây."



Huyết Đế thản nhiên nói, nhìn gương mặt Vân Chính Thiên đang biến sắc, hắn cực kỳ khoái trí.



Vĩnh Lăng đang ôm lấy Vân Chính Thiên, cũng khẽ rùng mình khi nghe Huyết Đế gọi. Nàng thoáng do dự một chút, nhưng sau đó vẫn đứng dậy, đau thương nhìn hắn một cái sau đó xoay người bước đi.



"Đừng đi."



Đột nhiên Vân Chính Thiên gắng gượng ngồi dậy, một chân quì xuống đất, đưa tay nắm lấy tay ngọc của nàng, thanh âm yếu ớt vang lên.



Vĩnh Lăng thân thể run nhẹ, lại đưa mắt nhìn Huyết Đế, sau đó lại nhìn đại sứ giả, bất đắc dĩ lắc đầu, kiên quyết giật tay bước đi. Nước mắt nàng như hạt châu rơi xuống, xóa đi những hồi ức tươi đẹp của hai người, gián tiếp khẳng định này chính là tay trong của Huyết Đế.



"Xin lỗi."



Nghe được hai chữ xin lỗi, Vân Chính Thiên lồng ngực trống dập liên hồi. Một năm qua gần gũi với hắn là do nàng có kế hoạch từ trước. Ngay cả chuyện đêm đó không lẽ cùng nằm trong kế hoạch. Vĩnh Lăng vì lòng trung thành mà chấp nhận đánh đổi cả sự trinh tiết, như vậy có đáng không.



Thế nhưng khi biết được ngọn nguồn, không hiểu sao Vân Chính Thiên như trút được gánh nặng. Mấy tháng nay hắn đều có một nỗi dằn vặt không thể nói ra ở tận trong thâm tâm, hắn thiếu Vĩnh Lăng một đoạn ân tình mà có lẽ kiếp này khó mà trả được, mà bây giờ khi biết được nàng tiếp cận hắn là do mệnh lệnh từ Huyết Đế, nhất thời gánh nặng này được giải tỏa một phần.



Hắn không giận nàng, cũng không oán hận nàng, mà hắn càng thương xót cho nàng. Hắn đã nói sẽ cùng nàng rời khỏi đây, bây giờ hắn vẫn còn nhớ như in thời khắc hắn nói một câu này.



"Ta không tin. Có chết ta cũng không tin."



Vân Chính Thiên đột nhiên đứng thẳng lên, hắn ngữ điệu cứng rắn nhìn Vĩnh Lăng bóng lưng nói:



"Ngay khi ta nói sẽ đem ngươi rời khỏi đây, sự mong mỏi trong mắt ngươi không phải diễn kịch, tình cảm ngươi dành cho ta cũng vậy. Ta trước giờ đều nhớ kỹ lời hứa này, nếu ta có một ngày rời được khỏi Huyết Đô, ngươi là ta bạn đồng hành. Còn nếu không thành công, mạng của ta sẽ dứt ở nơi đây, bồi trả cho ngươi một đoạn ân tình này."



Thanh âm của hắn vừa truyền tới, Vĩnh Lăng cảm giác như có dòng điện chạy qua người, tinh thần cực kỳ chấn động, nước mắt một lần nữa không kiềm được mà tuôn ra. Đột nhiên không hẹn trước, Vĩnh Lăng hai chân quì xuống, đối diện với Huyết Đế, nàng cúi dập đầu một cái nói:


Vân Chính Thiên hai mắt trợn trắng lên, hắn nội tâm gào thét, ánh mắt bất lực nhìn mũi dao đó di chuyển trong không khí, nháy mắt đâm xuyên qua ngực của Vĩnh Lăng.



“KHÔNG.”



Chủy thủ xuyên qua thân thể mỏng manh của nàng, để lại một vệt máu tươi mịn màng như phấn hoa trong không khí. Vĩnh Lăng ánh mắt chợt ngây ngốc, máu tươi xen lẫn với nước mắt đồng loạt chảy ra, gương mặt xinh đẹp của nàng vào lúc này như đóng băng lại, một chút tái nhợt dần dần xâm chiếm dung nhan tuyệt sắc của nàng, bất quá Vĩnh Lăng lựa chọn nhắm mắt lại, để nụ cười của nàng mãi mãi lắng đọng về sau.



Mọi thứ diễn ra quá nhanh, ngay cả đại sứ giả bên cạnh cũng không cách nào trở tay kịp, chỉ đành đưa mắt nhìn mũi dao từ từ xuyên qua thân thể Lăng nhi của nàng, lập tức trong lòng có một cảm giác trống trải suy sụp dâng lên.



Vĩnh Lăng thân thể đổ gục xuống, máu tươi từ ngực chảy ra, nhuộm đỏ cả mặt đất, bàn tay của nàng vẫn khẽ khinh động, bờ môi cánh đào đỏ thẫm khẽ mấp máy, hướng Vân Chính Thiên bên kia như muốn nói.



Đời này kiếp này gặp được ngươi,



Ta sống không uổng một kiếp người.



Chỉ trách hai ta có duyên nhưng không phận,



Mãi mãi không thể danh chính ngôn thuận ở với nhau.



Hy vọng cái chết của ta sẽ làm Huyết Đế nguôi giận, ngươi phải nắm lấy cơ hội này mà cầu xin hắn tha thứ. Ta tin chắc với thiên phú của ngươi đủ để đánh động tâm tình của hắn.



Mong rằng máu huyết cùng với tình yêu của ta sẽ giúp ngươi trở nên mạnh mẽ hơn.



Người ta yêu nhất.



...............



Chương này thật buồn. Ta yêu quí Vĩnh Lăng a, nàng dám yêu, dám vì hắn mà làm hết thảy. Kể cả chết đi vẫn muốn hắn một đời bình yêu, còn đòi hỏi gì hơn nữa.