Kiếm Thần Trọng Sinh Đấu La Đại Lục

Chương 64 : Quang Mnh Thánh Kếm

Ngày đăng: 12:51 30/04/20


“Quang Minh Thánh Kiếm, Tịnh Hóa Chi Quang”



Vân Chính Thiên thanh âm rơi xuống. Một thanh màu bạc cự kiếm cắm vào mặt đất, hiện tị một kiếm đây không còn là loại trường kiếm như Băng Đế Kiếm cùng Hỏa Phượng Kiếm nữa, mà là chân chính một thanh cự kiếm to lớn.



Thân kiếm rất to, so với Hắc Kiếm phải to hơn một nữa, chiều dài cũng vượt hơn một mét sáu, nhìn sơ qua vô cùng nặng nề. Trên thân kiếm một màu bạc lấp lánh, nhìn kỹ sẽ thấy có từng sợi hoa văn màu ánh kim trải dài trên mũi kiếm xuống gần chuôi kiếm. Mà vị trí tiếp giáp giữa chuôi kiếm và thân kiếm là một viên ngọc màu đỏ, viền xung quanh là hai cặp cánh phượng màu trắng tinh.



Mà ngay khi Vân Chính Thiên đem Thánh Kiếm cắm xuống, xung quanh hắc sắc hỏa diễm đột nhiên tan biến đi mấy phần. Quang minh chi lực tràn ngập cả gian phòng, phát sáng rực rỡ. Hoa văn ánh kim trên thân kiếm tựa hồ nhấp nháy phát ra linh quang, tái tạo lại nguồn không khí trong lành.



Tà Phượng trong cơ thể Mã Thiên Hoa trừng trừng hai mắt nhìn về Thánh Kiếm to lớn. Trong đáy mắt xuất hiện một tia kiêng kỵ dáng vẻ. Lại nhìn về hình dáng của Vân Chính Thiên lúc này, hắn đứng thẳng đó, hai tay đặt trên phần cuối chuôi kiếm, uy nghiêm như một vị thần thánh thiên sứ hàng lâm diệt ma.



Tóc trắng khẽ bay, Vân Chính Thiên đột nhiên mở to hai mắt, quang minh khí tức cấp tốc lan ra, bao trùm Tà Phượng ở phía trước. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến Mã Thiên Hoa hoàn toàn không kịp phản ứng. Quang minh khí tức như một cái lồng giam đóng chặt lại, giam Tà Phượng ở bên trong.



Tà Phượng rít lên một tiếng ghê rợn, hắc sắc hỏa diễm lần nữa bộc phát, đem Vân Chính Thiên thân ảnh hoàn toàn bao phủ lại, bừng bừng lửa cháy như đang cắn nuốt thiếu niên kia.



“KHÔNG ——”



Lương Thế Nhân cùng Băng Ngọc Linh không hẹn cùng la lên.



Tình huống như vậy, dù là Vân Chính Thiên cũng khó lòng qua khỏi. Nếu như Vân Chính Thiên thực sự thất bại như vậy, Băng Ngọc Linh đành phải xuống tay. Thân là Tháp Chủ nàng tuyệt đối không được mềm lòng, cho dù đó có là để tử của nàng đi chăng nữa.



Không hề xuât hiện do dự ý tứ, Băng Ngọc Linh tay đưa lên, một thanh quyền trượng màu xám lặng yên xuất hiện, từ phía sau nàng dâng lên vô số vòng hồn hoàn. Lương Thế Nhân nhìn nàng như đang nhìn một đầu hung thú đáng sợ, nuốt xuống một ngụm nước bọt, hắn lắp bắp thốt lên.



“Một... Hai... Ba... Chín, chín cái hồn hoàn. Là Phong Hào Đấu La cấp bậc”



Lương Thế Nhân ngã xuống đất, trên mặt thần sắc hoảng sợ. Lần đầu tiên chứng kiến màu sắc hồn hoàn của Phong Hào Đấu La, hắn chút xíu nữa là sợ vỡ mật. Bốn tử, bốn hắc, một đỏ. Hồn hoàn thứ chín, là mười vạn năm hồn hoàn a.



Đây là khái niệm như thế nào. Là hồn hoàn đạt tới cấp bậc cao nhất mười vạn năm, chân chính khủng bố tồn tại. Thực lực vị Băng Ngọc Linh Tháp Chủ không ngờ cường đại đến mức hư cấu như vậy.



Trước mắt xuất hiện cường đại như vậy hồn sư tọa trấn, cho dù Tà Phượng kia có chín cái mạng, cũng phải giao ra cho bằng hết. Bất quá ngay lúc Băng Ngọc Linh chuẩn bị động thủ trực tiếp đem Mã Thiên Hoa áp xuống, hữu chưởng nàng đã đưa lên đột nhiên thu lại, hai mắt không giấu được sự vui mừng.




“Đa tạ Tháp chủ chiếu cố, nghỉ lại một đêm vẫn là được, bất quá ngày mai chúng ta phải trở về sớm, việc binh không thể chậm trễ a”



“Được, không thành vấn đề, ta cho người đi chuẩn bị”



Truyền Linh Tháp vốn rất rộng lớn, bên trong phòng ốc không so với khách sạn cao cấp kém bao nhiêu. Vân Chính Thiên tiến vào bên trong phòng ngủ được chính Tháp chủ sắp xếp, ấn tượng đầu tiên của hắn chính là. Căn phòng này là thứ xa xỉ nhất hắn từng tiến vào.



So với lâu đài của Hàn Long Quần hoàn toàn không thua kém chút nào.



Từng vật dụng đều được thiết kế tỉ mỉ, chất liệu cũng vô cùng cao cấp. Đúng là nhà giàu có khác. Đi tới bên cạnh cái giường to, hắn lập tức đặt lưng ngã xuống, nhất thời không tự chủ được mà thốt lên



“Thật thoải mái, tên Thế Nhân kia vậy mà cũng hưởng ké được, đúng là may mắn mà”



Vân Chính Thiên đêm nay hắn lựa chọn không minh tưởng, toàn tâm nghỉ ngơi một chút, ngủ một giấc thật đã đôi khi lại vô cùng có lợi. Theo cảm thụ của hắn, trải qua khó khăn lần này, hồn lực của hắn đã tiếp cận 30 cấp đỉnh phong. Phượng Hoàng lực lượng thực không thể xem thường.



Ngoài việc này ra, còn có một thứ khiến hắn cũng vui mừng không kém, đó chính là đệ nhất hồn hoàn cũng có dấu hiệu tăng lên. Nhớ lúc trước khi tiến hành hấp thu hồn hoàn do Kiếm Si ban tặng, hắn từng có nói hồn hoàn này vô cùng đặc biệt, nó có khả năng gia tăng niên hạn dựa theo thực lực Vân Chính Thiên.



Theo phán đoán của hắn, đệ nhất hồn hoàn bây giờ, niên đại không kém hơn so với ba ngàn năm hồn hoàn của Phượng Hoàng Tứ Dực.



Thực sự Thăng Hồn là có thật.



Khoái chí cười híp mắt, đạt được lực lượng như vậy, hắn không vui sướng mới là lạ. Trong phút chốc, đã chìm vào giấc ngủ, trên mặt vẫn còn nét mỉm cười.



Đang chìm trong ngủ say, Vân Chính Thiên bị một cỗ nhột nhột cảm giác khiến hắn không khỏi tỉnh dậy, tựa như có thứ gì đó mềm mềm đang nằm cạnh hắn. Hoảng sợ đạp tung tấm mềm, lúc này bên dưới là hình ảnh một tiểu cô nương đang rúc vào trong người hắn, ngủ ngon lành.



“Thiên Hoa, ngươi làm cái gì trên giường ta?”



Vân Chính Thiên hoảng sợ la lên như vừa bị cưỡng hiếp.