Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không

Chương 92 : Dở hơi, tổ sư nương quái dị

Ngày đăng: 21:45 21/04/20


Triển Chiêu bị một dải lụa trắng cuốn lấy cánh tay, cứ bị kéo bay về phía trước, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy ở chỗ cách đó không xa, một bà lão mặc cả bộ màu đen, một đầu tóc xám đang ở phía trước lao đi nhanh chóng. Thân thủ cực nhanh, nội lực cực cao, làm cho Triển Chiêu cảm thấy có chút mờ mịt – trên giang hồ hình như chưa từng xuất hiện nhân vật số 1 như vậy, năng lực này sao lại chưa từng nghe nói qua tên họ?



“Miêu nhi!” Bạch Ngọc Đường đuổi theo ở phía sau, trong lòng cũng âm thầm kinh ngạc, tâm nói bà lão điên này là ai? Vì sao võ công lại cao như thế? Hắn bám theo sau lâu như thế, cũng bám không kịp……… Có thể thấy được khinh công cùng nội lực của bà ta vượt xa hắn cùng Triển Chiêu, hơn nữa so với Mộ Thanh Vân cùng Thiên Nhất hình như còn tốt hơn…………Hơn nữa, dựa vào biểu hiện mới rồi của Thiên Nhất cùng Mộ Thanh Vân, rõ ràng là có quen biết bà lão này.



Bạch Ngọc Đường vừa đuổi theo vừa nghĩ, lão thái bà này đến tột cùng là ai, sao công phu lại cao như vậy, trên giang hồ vậy mà lại chưa từng nghe qua.



Ba người bay thẳng một đường đến ngoại ô, Triển Chiêu mới cảm giác bà lão phía trước dừng lại, hắn cũng nhẹ nhàng thở ra, cũng định dừng lại, không nghĩ tới bà lão điên kia lại kéo mạnh dải lụa……



Triển Chiêu bị kéo mất thăng bằng, liền cảm thấy thân thể không thể khống chế được mà bay về phía trước, còn may công lực hắn thâm hậu, xoay như diều hâu giữa không trung một vòng rồi mới rơi xuống mặt đất, Triển Chiêu hít một hơi, chỉ thấy một khu nhà lớn…….Nhà này cũng kì quái, dựng lên trong khe núi, trên mặt đất lá khô phủ kín, cũng không biết đã qua bao nhiêu năm, tích lại thành một lớp dày.



Lúc này, chỉ thấy một bóng trắng chợt lóe lên, Bạch Ngọc Đường nhanh chóng vọt lại, rơi xuống tiếp lấy Triển Chiêu.



Mà Triển Chiêu lúc này còn đang vắt nát óc nghĩ xem lát nữa làm sao mà ứng đối ………..Lại đột nhiên nhìn thấy Bạch Ngọc Đường, hai người nhất thời đều trợn tròn mắt…..đã quên phản ứng như thế nào, Triển Chiêu sợ đụng vào Bạch Ngọc Đường, mà Bạch Ngọc Đường chỉ sợ không tiếp được Triển Chiêu.



Cứ như vậy, hai người một tiếp, một trốn, chợt nghe “bang” một tiếng, đụng vào nhau, cùng ngã xuống trên nền lá………May mắn trên mặt đất chính là tầng lá dày nhiều năm tích lũy, rất mềm cũng rất co dãn. Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu hai người nằm trên lá rụng, tầng lá liền bị lõm xuống hai cái lỗ hình người, hai người giương mắt lên, chỉ thấy bà lão điên kia đang híp mắt, ngồi xổm trên một chạc cây nhìn hai người bọn họ chằm chằm.



“Miêu nhi, không có việc gì chứ?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.



Triển Chiêu xoa xoa cánh tay, lắc đầu, giương mắt nhìn lão thái bà kia hỏi “Bà bà là thần thánh phương nào vậy?”



“Hắc hắc.” Bà lão điên cười cười nói “Hắc hắc, hai chữ ‘thần thánh’ không phải là để nói ta, bà lão ta đây là ma, không phải thần, người ta đều bảo ta là lão yêu bà.”



Bạch Ngọc Đường nhìn ra chỗ khác, nhỏ giọng than thở một câu “Đã nhìn ra.”



“Nhãi con, hai ngươi hẳn là phải dập đầu với ta mới phải, sao lại không quy cũ như vậy?” Bà lão ngồi xổm lúc ẩn lúc hiện nói “Tuổi ta còn gấp đôi tuổi sư phụ các ngươi.”



Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe xong khóe miệng đồng thời co rút……..Hai người trong lòng tính nhẩm, gấp đôi tám mươi thì phải là một trăm sáu……….Gọi là lão yêu bà thật sự là không tôn trọng đối với bà ấy, gọi là yêu tinh ngàn năm mới phải!



“Xin hỏi tiền bối tôn tính đại danh?” Triển Chiêu cảm thấy bà lão này hẳn là có chút thân phận, liền hỏi, một bên lại nháy mắt với Ngọc Đường – chuột, đối sách, tìm đối sách a?



Bạch Ngọc Đường đen mặt – đối sách cái gì, hai vị lão gia kia không theo tới, ngươi không nhìn thấy sao?!



Triển Chiêu nghĩ nghĩ, cảm thấy đúng, rất là kỳ quặc, liền nhíu mày – là không quen biết? hay là từng gặp mặt?



Bạch Ngọc Đường mếu máo – Không đúng, hai ta rõ ràng là bị hai lão quỷ kia đưa đến đây thế mạng mà.
Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu liếc nhau một cái, tâm nói………Không phải vậy chứ? Cứ như vậy mà đi rồi?



“Ai, Miêu nhi?” Bạch Ngọc Đường nháy mắt với Triển Chiêu “Ngây ngốc ra làm gì? Nhân cơ hội chạy mau a!”



“Nga.” Triển Chiêu gật đầu, hai người dọc theo bốn phía chiếc võng tìm một lần, phát hiện không có chỗ nào có thể chui ra.



Bạch Ngọc Đường rút Long Lân Thối Nhẫn ra, chém một đao trên cái võng….. “Xoẹt xoẹt” một tiếng,cái võng kia liền thủng một lỗ to.



Bạch Ngọc Đường thu đao, lập tức cùng Triển Chiêu chui ra ngoài.



Tới bên ngoài rồi, hai người mới phát hiện cái võng lớn kia được treo ở phía trên một vách núi đen, khó trách lại mềm như vậy, hóa ra là một túi bằng lá cây.



Ở phía trên, bên cạnh vách núi còn có một phòng ở bằng đá, thoạt nhìn rất tinh xảo.



Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu cũng chưa kịp nhìn kỹ, xoay người bỏ chạy.



Hai người thi triển khinh công chạy về Nguyên gia trang, vào sân, liền nhìn thấy Mộ Thanh Vân cùng Thiên Nhất đang ngồi ở tảng đá bên cạnh bàn ăn cơm.



Thiên Nhất tán thưởng “Ân, tay nghề của Lạc Đồng Thanh đúng là không tồi!”



Mộ Thanh Vân đang cúi đầu ăn, cũng gật đầu.



Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cau mày, tâm nói, hai người này, giỏi quá nhỉ!



“Ôi chao?” Mộ Thanh Vân ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đã ở ngay trước mắt, có chút giật mình hỏi “Ngọc Đường, Tiểu Phi, các ngươi đã về rồi? Ta còn tưởng ít nhất phải ba ngày mới trở về.”



“Đúng thế.” Thiên Nhất cũng gật đầu, nói còn chưa dứt lời, chợt nghe bên ngoài truyền đến thanh âm phẫn nộ “Hai thằng nhãi con! Đi ra đây cho ta!”



Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu liếc nhau một cái đều kinh hãi rụt cổ, xoay người trốn vào trong nhà.



Mộ Thanh Vân và Thiên Nhất cũng cả kinh, lúc này, chỉ nhìn thấy một bà lão có chút điên đang kích động tiến vào đại viện, thấy Mộ Thanh Vân cùng Thiên Nhất, liền hỏi “Hai thằng nhãi con đâu?”



Hai người nhìn nhau liếc mắt một cái, ăn ý không chút do dự, hoàn toàn không thấy một chút tội lỗi, giơ tay chỉ vào căn phòng hai người đang trốn.