Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 1188 :

Ngày đăng: 13:45 30/04/20


“Quà thì không cần nữa. Lần này tất cả thành viên đội anh đều đậu trường đại học Columbia, anh cũng rất bất ngờ.” Tư Nhiên lắc đầu nói: “Họ trong chuyện của anh đều ra sức rất nhiều, cho nên anh cũng muốn mãn thỏa sự ước muốn của họ, cho họ một thân phận bình thường hợp lý, sau năm năm có thể hào nhoáng mà trở về với xã hội này.”



“Thân phận giả của học đều đã làm xong?” Thẩm Hà hỏi.



“Ừm.” Tư Nhiên gật đầu.



“Thế thì khi nào xuất phát?’ Thẩm Hà với vẻ không nỡ, nói cho cùng là bạn bè cùng nhau lớn lên!



“Bên đây bắt đầu nghỉ đông liền đi qua đó.” Tư Nhiên giải thích nói: “Trong năm năm, nếu như không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, có thể sẽ không thể trở về. Tiểu Hà, chăm sóc thật tốt cho bản thân. Hứa với anh.”



“Em hứa với anh.” Thẩm Hà than nhẹ một tiếng, nói: “Hình như, hôm qua chúng ta vẫn còn nhỏ bé mà chơi đùa cùng nhau, hôm nay đều lớn cả rồi, đều có con đường riêng phải đi của mình, đều có chuyện riêng của mình cần đi làm. Đời người, có lẽ là như thế. Chính là vì có sự không nỡ của chia xa, mới có niềm vui của ngày đoàn tụ. Anh Tiểu Nhiên, em chờ anh về!”



Tư Nhiên buông Thẩm Hà ra, đôi tay đặt trên vai cô ấy, ngón tay khẽ run, cứ thế mà nhìn chằm chằm Thẩm Hà, nhưng lại một chữ cũng nói không nên lời.



Thẩm Hà cũng ngẩng đầu cứ thế mà nhìn Tư Nhiên, cũng như thế mà không nói gì.



Mọi người từ lúc bốn năm tuổi nhóc nhoi cùng nhau vui đùa cùng nhau lớn lên, bây giờ một người là thiếu nữ mới lớn, người là trai trẻ vừa trưởng thành.



Mười mấy năm nay, sớm tối bên nhau, mưa gió không rời.



Tình cảm này, thật sự không phải chỉ với đôi ba câu có thể nói rõ.



Tư Nhiên bật cười, vỗ vai Thẩm Hà, nói: “Thế các em cứ chơi vui vẻ nhé, anh về trước. Nhiều người ra nước ngoài như vậy, cũng có rất nhiều chuyện phải làm. Ngoài ra, thay anh cám ơn hoàng tử Joel, chuyện này, cậu ấy giúp đỡ không ít.”



“Anh Joel?” Thẩm Hà ngây ra, sau đó liền gật đầu: “Được ạ.”




Người con trai đẹp tuýp tự nhiên thế kia, thì ra khi mà tâm tư thâm trầm, cũng không thua ai cả.



Hoàng tử Joel đem Tư Nhiên nhanh chóng đưa đến Mỹ, thế thì tương đương cắt đứt quan hệ trên bề mặt địa lý giữa Tư Nhiên và Thẩm Hà.



Thế thì cậu ta có thể ung dung mà bồi đắp tình cảm với Thẩm Hà.



Quả nhiên người lăn lộn trong giới này, thì không có người nào đơn giản hồn nhiên cả.



Mọi người đều có sự tính toán và sách lược của mình.



Tư Nhiên có lẽ rõ biết dự tính của hoàng tử Joel, nhưng lại vẫn giả vờ với vẻ không biết, đi lên con đường đến Columbia, có lẽ là vì đồng đội của anh ấy chăng?



Điểm này của Tư Nhiên cũng thật đáng để người khác khen ngợi.



Anh ấy rất biết thưởng phạt phân minh, rất biết cách bảo vệ đồng đội, cũng rất biết cách làm thế nào để đoàn kết sức mạnh đội ngũ cốt lõi của mình.



Chỉ là năm năm sau khi anh ấy rời khỏi, có lẽ sẽ có một cuộc chiếc đấu vùng vẫy kịch liệt.



Vẫn may mọi người bây giờ đều còn nhỏ, mọi người đều còn có cơ hội!



“Tiểu Uyển, sao cậu cũng ra đây?” Thẩm Hà hiếu kỳ nhìn Tiểu Uyển, mới chợt nghĩ ra mà hỏi.



Vu Tiểu Uyển cười nói: “Nhìn tớ, thấy cậu khóc, liền quên mất cả mục đích ra đây! Bạn Cung Tử Á đang tìm cậu khắp nơi.”